Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

Từ "Những lá thư bay lên"

Xin phép, mình đặt tạm các lá thư (từ http://www.lethuydzung.blogspot.com) lại đây, để nhường đất viết nhiều hơn về chuyện "Làm sao kiếm tiền hoài hoài?" :)

Đôi dòng.

Lúc này là nửa đêm.

Mưa mùa hè líu ríu trên hàng hoa sữa đã bắt đầu tập toẹ mùi hương. Thứ ám ảnh kì lạ này làm tôi bị đau bụng. Thật ngộ, vấn đề của tâm lí chuyển đổi được sang rắc rối vè thể chất luôn đấy.

Có lẽ là quả đất nhỏ xíu này sẽ có một con mèo mê rock tới nghẹt thở.

Vừa mới đây nghe tin Bức Tường trở lại, và được thưởng thức vài bài The Green cover, bắt đầu thấy những tín hiệu lạc quan cho rock Việt.

Cơn nóng sốt làm tôi có cảm giác như mình là một con khủng long phun lửa. Và muốn hét lên ầm ĩ bài ca về cuộc đời, về tuổi trẻ, về thân phận con người và đôi câu về tình yêu chẳng hạn.

Náo động.

Người trong thành phố thường ngúng ngẳng khi mưa hè xôn xao xôn xao. Bắt lấy chuyến bus về với thị trấn và con đường hai hàng cây xanh rì rì lá. Thôi đành vậy với lòng này...

Người nghệ sĩ mê mải hát từ dạo cùng ngồi với nhau bên vỉa hè cà phê. Cậu kể cho mình nghe những bài ca từ "Chàng gù ở nhà thờ Đức Bà" đến "Cuộc sống thành thị". Bắt đầu là âm nhạc, sau đến ngôn từ, rồi cái nhíu mày, mím môi, bật giọng, cổ ngân nga, nghệ thuật hiển hiện trong tôi như một thánh đường không biên giới, không khổ đau, không cả những mất mát và tị hiềm. Mắt tôi ngước về phía lũ chim sẻ đang huênh hoang về mùa hè và những cơn mưa. Và bỗng nhiên tin vào điều chàng nghệ sĩ hát: Chúng ta, rốt cuộc, cũng chỉ là những kẻ cô đơn.

"Hoàng tử Bé" thường là cách để tôi thanh lọc lại lòng này. Nhớ bông hồng và con rắn. Chúng quẫy trong giấc mơ tôi về những định mệnh gặp gỡ không nói trước. Nhưng hết thảy đều không thể vắng thiếu trong cuộc đời mình. Để một lúc nào đấy, khi tôi ngồi dựa lưng bên gốc xà cừ vội vàng tiếng lá, gật đầu chấp thuận: Mình, rốt cuộc, cũng là một kẻ cô đơn.

Khi dẫn cậu đi trên đường Nguyễn Du, tôi ca lên ầm ĩ bài hát về một thời say mê: "Có tự bao giờ hàng me xanh ngắt mà nay đứng đó cho em làm thơ?". Rồi không hiểu được lòng mình dung dăng dung dẻ nên tôi mạo muội hát cùng nghệ sĩ "Hà Nội mùa vắng những cơn mưa". Nghệ sĩ cười, ù té chạy.

Bồng nhiên tôi nhớ Hà Nội và phố Đinh Lễ. Dọc dài con đường chúng tôi đã bước đi cùng nhau, lề phố in giúp tôi dáng người vững chắc của tuổi trẻ và bình yên, tôi bằng lòng với cuộc trường chinh nhiều hứa hẹn phía trước. The principle of reasons. Hoa hồng nở vì nàng ấy nở. Và mọi điều vốn thế sinh ra.

Thường thì vẫn thế. Con người sao trốn tránh được nỗi cô đơn, nhất là tuổi trẻ. Nên đành vậy, chúng ta cần đối mặt với chính nó trong sâu thẳm lòng mình. Có khó gì đâu? Hất mặt và nheo mắt xem nào. Rồi khi mùa hạ cuối cùng qua đi, tiếng hát nằm lại bên bờ hồ ngập đầy xác hoa sen trắng, chúng ta lại tìm thấy nhau trên nẻo đường này.

Và cảm giác một ngày nào đó, chúng ta bất ngờ nhận ra nhau mới thật xúc động chứ! Tim đang rưng này. Mắt đang biếc này. Và tiếng hát, tiếng hát nữa, sẽ vút qua ngọn me đường Nguyễn Du trôi về phía Nhạc viện. Cuối con đường đó, chúng ta sẽ nhìn thấy nhau.

P/S: Xin cám ơn cuộc đời với những chặng đường thú vị. Con người thú vị. Và khoảnh khắc tim rung lên cũng là lúc tôi ý thức được mình cần được chở che và yêu thương xiết bao. Tôi thật người biết bao. Và nàng con gái trong tôi đã dóng lên nhu cầu đòi hỏi được chăm chút và lo lắng cho người khác. Xin bắt đầu bằng chuyện viết những lá thư. Những lá thư không đề tên tuổi. Để gửi đến vô cùng niềm thương mến. Và mọi điều vốn thế sinh ra.

Chuyện cuốn phim cuộc đời.

Sau khi đọc được "Thư gửi cho người thi sĩ trẻ tuổi" của nhà thơ Đức (không nhớ nổi tên), tôi nhận ra rằng, ngôn ngữ không nên chỉ trưng dụng cho chuyện tình yêu đôi lứa đơn thuần. Hãy để nó nói lên những điều nằm sâu trong chuyện kể. Một mạch máu đang sưng. Một tiếng ly bị vỡ đôi và nằm khóc thút thít trên sàn nhà. Hay một tiếng hắt hơi nhắc người đừng quên bẵng chẳng hạn.

Khi cuộc sống là một buổi chiếu phim màn ảnh rộng. Giờ khai màn được đánh dấu bằng tiếng khóc của những thiên thần Cơm Nguội lơ hươ ngón tay như mẩu bút chì con con béo ị. Chúng ta phải lịch sự bắt chuông điện thoại và những dụng cụ gây nên tiếng động trong thời gian thưởng thức tác phẩm kinh điển của cuộc đời. Đến cả tiếng cười rính rích trong đêm thanh vắng cũng vậy, cần được giấu nhẹm sau vệt khăn mùi soa thêu viền chỉ tím. Nhớ nhé, đừng gây tiếng động và làm chuyện riêng.

Thành phố mùa hè có những chuyện rất điên. Người yêu nhau bỗng dưng trốn biệt nên công viên như thế giới không người. Nó làm tôi đứng ngồi không yên ả. Mùa hè ơi, đến bao giờ bao giờ... Nơi góc cây rất xanh này, một cô bé Cơm Nguội ra đời làm cả rạp phim cuộc đời vỡ oà sung sướng. Loài người vui hưởng niềm hạnh phúc lớn lao. Thành phố mùa hè không kể chuyện thanh tao. Ngộ nhỉ? Thế mà vẫn khối kẻ tin vào những triết lí hạnh phúc hai chân nghiêng xẹo vẹo. Chẳng cần biết đâu, cô em của tôi ơi, hãy khoác lấy giỏ đeo và ôm chặt vào ngực ấy, mình xông pha vào cuốn phím đang quay dở.

Chuyện cũ lâu rồi không nhớ nữa.

(...)

Sao tìm được nắng
Trong thơ anh cười?
Sao nhìn thấy gió
Nơi tay em rơi?

Nước Mĩ nước Mĩ
Mùa đông xám màu
Tay anh ướt lạnh
Có tìm được nhau

Sài Gòn tháng chạp
Váy hoa em nhàu
Thương anh em viết
Những lời thâm sâu

Tình yêu như nến
Đỏ suốt đêm hè
Một hôm đường đột
Bỏ đi không về

(...)

Chẳng hiểu sao tôi quan tâm nhất phần thân bài của mỗi câu chuyện kể. Khoan hãy nói về mở đầu nhé. Kết thúc lại càng nên giữ trong thinh lặng. Vì biết đâu, trong khi bạn kể tôi nghe câu chuyện của mình, diều cuối cùng nhờ thế mà biến chuyển đi ngàn vạn lần phương hướng.

Lời thư tôi viết dông dài.



Sài Gòn đã vào những ngày hè. Thi thoảng thành phố đột ngột những cơn mưa. Nhẹ thôi nên chẳng kịp làm ai ướt mắt. Tiếng cười vụt nhảy từ tầng lầu cao vút xuống mặt đường. Phía cao ốc An Thịnh, mặt sông Sài Gòn cứ duềnh dọc ngang những nhớ và mong mùa gió chướng. Mùa hè thật lạ. Em thường đứng chỗ giao lộ ngược gió. Và ngước mắt nhìn về phía Đông.

Em dặn mình: Hãy cứ bình tĩnh. Vì một phút giây nào đó em tỉnh giấc, vì một quãng đời nào đấy ta chưa gặp nhau, vì cuộc đời thường để mình đứng đợi rất lâu, rất thê lê và dông dài nhung nhớ. Em không thoát được nỗi âm ảnh về chuyện có thể mình từng là một con chim gõ kiến béo lăn quay, thường lọc cọc đâm mỏ mình vào thân cây sối những khi mùa xuân đến. Hoặc đôi lúc, em chạy theo công việc thật nhanh theo lối cuồng vội vì sợ mình sẽ không kịp với thời gian đời mình.

Bà nghệ sĩ già hằng đêm vẫn mang violon đến quán cà phê, ngồi kéo lên dạ khúc về một thời thanh niên sôi nổi. Người mẹ già hằng đêm vẫn lụi cụi mở cổng, hỏi con mệt không, chiều mưa đường đột có ướt mèm không đấy? Và tình yêu đôi lứa nữa chứ. Đã ngủ quên trong ngôi nhà của hai người nghệ sĩ già từng lâu. Mỗi sớm tối đi về, em trông thấy hai tâm hồn bị thần Ái tình quên lẵng. Họ ủ ấp cho nhau bằng một thứ tình êm ả khác. Và thật lạ, họ sống, chỉ sống vì ngày cuối cùng của cuộc đời mình.

Sài Gòn đã khác rất nhiều so với hồi em mười bảy. Hãy cứ bình tĩnh. Mọi thứ đều có giá trị của nó. Ngay cả giấc mơ làm chim gõ kiến, hay ngôi nhà hai nghệ sĩ già. Tin tôi đi. Hãy bình tĩnh bình tĩnh...

Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

Chuyện ra đi- trở về.



Người ta thường nói nhiều đến chuyện trở về- ra đi của lớp người trẻ ở xứ Biên Hoà- Gia Định cũ này. Bao nhiêu thương mến của quãng đời tôi gắn bó với Biên Hoà làm lòng không thể đặng đừng viết những dòng này cho được. Mơ hồ trong chuyến đi xa- không trở về nào đấy là sự lãng quên những góc đường, những ô cửa nhỏ ngày mưa, những binh biến đi qua thành phố mòn vẹt. Và giữa biết bao nhiêu lựa chọn của ngày sống, người ta nhớ nhau đã khó, huống hồ gì là nhớ quán chè 334, nhớ Cù lao phố tấp nập mua bán, nhớ Tam Hiệp rực rỡ đèn màu, nhớ những mùa Noel thanh niên tràn ra ngõ phố. Cứ thế, họ hài lòng cho sự lãng quên, có cớ cho sự không nhớ không thương của chính mình.

[còn dang dở]

Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010

Chuyến bay mùa thu



Trên chuyến bay mùa thu
Đôi tình nhân dựa vào vai nhau ngủ thiếp
Gã doanh nhân gặp mộng, giật mình thon thót
Cô gái ngồi, so sánh bầu trời trong và ngoài trang sách
Mùa thu hanh như một cuộc tiễn chào

Em buồn làm gì, có trách được chi
Thế hệ mình chẳng thiếu thốn hoài nghi
Để suy nghĩ, chối từ và hi vọng
Lòng dũng cảm bắt cuộc đời biến động
Và tay ta sắp đặt những hình hài..

Có phải bầu trời trong sách là một món hời
Em không thể nào  mặc cả được?
Cái chết của niềm tin là đám tang oan nghiệt nhất
Em đừng buồn, nước mắt đừng rơi

Và ngày mai, ơi em, ngày mai.
Khi đêm đến cuộc đời im tiếng cả
Chẳng cần bình minh, chẳng nhiều hối hả
Ta bắt đời phải rạng rỡ trong nhau
Bắt đầu là vỉa hè ấp ủ những vì sao
Đám trẻ nghèo đến trường hoc hát
Nụ hoa thơm dành tặng cô xôi khúc
Dưới chòm Kim Ngưu- gánh quảy về ruộng về đồng
Lương tháng tròn nguyên trong túi bác thợ rèn
Sung túc về trên đôi tay thô tháp
Qua ô cửa máy bay, những hạnh phúc mọc lên
Hơn trăm lần chiều cao của toà tháp phía văn phòng, cao ốc…
Đôi tình nhân qua cơn ngủ gật
Thẹn thùng nhìn nhau và tay nắm chặt
Tình yêu về trong đáy mắt
Anh doanh nhân nhìn không nói
Vẽ màu trời lên giấy, lên trang

Và em ơi, nào hãy ngủ say
Anh vòng tay cho một chiếc ôm dài
Xua hết lo âu trong mắt em bối rối

Và câu chuyện trên chuyến bay buổi tối
Kể anh nghe cho thương nhớ theo về

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Quan trọng là phải tin.



1. Thu. Sài Gòn mùa này nắng vàng mướt. Kí ức của những tháng hè sống chết cùng khao khát tuổi trẻ, thực hiện mục tiêu “vượt vũ môn hoá rồng” làm người trẻ ủ ấp thêm bao nhiêu ý chí bước tới, đi lên. Để một sớm mai thức dậy, thấy nhớ Che Guevara. Con người vượt châu Âu bằng xe gắn máy này đã nói gì?

“Tôi tìm cho mình cách nhìn mới và chuẩn bị khả năng dám đối đầu, sẵn sàng chiến đấu… Và nhìn trước một vùng trời tự do thiêng liêng, nơi đó khúc hát của những con người tự do âm vang cùng một sức sống và niềm tin mới”

2. Người ta thường ví cuộc đời là những con đường. Và hạnh phúc nằm trên mỗi chuyến đi. Còn tôi, luôn cho rằng, cuộc đời là vô biên con đường và thứ sắp- sửa- trở – thành- con- đường. Chúng nhập nhằng vào nhau, đôi khi cần tỉnh trí mới nhận ra hết được. Nó cần bạn dũng cảm chọn lấy cho mình một hướng, và bước đi. Có nhất thiết phải chọn đại lộ bằng phẳng, ngào ngạt hoa hồng không? Có cần phải biết chắc cuối phố này là một kho báu khổng lồ mới chọn lối ấy để tiến không? Hay bạn sẽ chọn điều mới mẻ, tự viết riêng một con đường? Thôi, đành tuỳ bạn cả.

Sự lấp lánh trong đôi mắt các bạn tân sinh viên là điều khiến tôi vui sướng nhất mỗi độ thu về. Ánh nhìn ấy khiến mùa của tôi hồi hộp chờ đợi những minh chứng của lứa sinh viên mới góp vào 50 năm truyền thống đầy tự hào của Ngoại thương. Cũng như các bạn, tôi trân trọng những tháng ngày đã, đang và tiếp tục được trưởng thành dưới mái trường này.
Lời khuyên ư? Hãy kết thân với những người bạn. Rồi chúng ta sẽ tìm thấy tuổi trẻ và ước ao của mình trong chúng nó. Rồi sẽ tìm thấy điều mình thiếu sót, yếu ớt trong chúng nó. Những người bạn nâng bước nhau đi. Với tôi, Đoàn thanh niên- Hội sinh viên cũng là những người bạn như thế.
Và từ đây, chúng ta bay lên. Đến chân trời có người bay. Và cả những chân trời chưa có người bay.

3. Khi quyết tâm làm giàu đã trở nên một thứ khí hậu bình thường trong đời sống hiện đại ngày nay, tôi luôn tự nhủ: Không! Còn có những mục tiêu cuộc đời khác bền vững và giá trị.
Nhà thơ Hy Lạp Nikos Gatos đã nói: “Mặt trăng có thể làm bằng giấy, bờ biển có thể là tưởng tượng, chúng ta tin vào nó, nên tất cả trở thành hiện thực. Đừng bao giờ ngững đi tìm chân lí, hi vọng, hoà bình và tình yêu. Chúng ta cần điều đó để sống. Mọi vẻ đẹp có thể tồn tại, quan trọng là ta phải tin”
Và tôi tin, bạn ạ!

Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

Những bài hát rất vụn.

Tôi thường mở mắt và nhắm mắt để thấy chân trời chúi xuống chỗ mình ngồi. Vệt hình ảnh được gấp đôi, gấp ba, gấp n diện màu sắc, và cứ thế chúng kéo tôi về phía những mảnh màu. Tôi ước gì được lọt thỏm vào một ống kính vạn hoa theo cách tương tự thế. Và thấy trên vai mình, những hạt mầm màu xanh vun nở...

Tôi thường tập hát những đơn âm và ca từ trong trẻo lúc nửa đêm. Và dĩ nhiên tôn trọng sự tĩnh lặng tuyệt đối đến vô ưu của bầu trời Sài Gòn, tôi tập hát trong thinh lặng. Mắt nhìn suốt sau con chữ, để tự vẽ nên điều bài hát muốn gợi nhắc, nhớ vế...

Và tôi thương mình biết bao nhiêu. Thế thôi.

Thứ Ba, 13 tháng 7, 2010

Về đây xếp lại

Tình yêu đã không còn được nhắc đến trong mỗi câu chuyện mình kể. Đời sống động đậy liên hồi với chuông điện thoại đổ dồn từ các đồng chí bé nhỏ và bạn nhà tài trợ. Đời sống cũng chững lại không ngờ khi thức trọn một đêm để làm việc. Chững vì trong khoảnh khắc đồng hồ chỉ 4h35', tim mình không thở được. Phải nằm yên và nghỉ ngơi. Phải nhắm mắt và hít thở thật đều. Đoán thấy màu ánh sáng mờ mờ sau khung cửa xanh dương. Và bình minh. Bình minh lại về

Đó là vòng quay của số phận. Nghiệt ngã hay bao dung? Người ta viết hàng hàng câu chữ cho tuổi đời hai mươi. Nhưng hai mươi trong mình rắc rối lắm.
Vùng vẫy. Khát khao. Thúc giục. Và cả những bình mình yên tĩnh thường dáo dác ùa về. Ùa về…

Cảm thấy thế giới vừa gần vừa xa khi cả ngày ở nhà. Đến tối mở cửa đổ rác mới phát hiện, chà, té ra cửa vẫn nguyên như hồi tối qua. Trên ổ khoá một con thạch sùng nằm ngắc ngoải. Thạch sùng mày khóc cho ai? Rồi quyết định để cho bạn nhỏ nằm yên đấy thêm một lúc lâu. Còn mình ngồi hát. và vun vén những áo váy vào vali
Cảm giác đơn thân. Và ổn theo một kiểu rất biệt lập nào đấy

Con đường nhỏ nhỏ dẫn vào xóm trọ đôi hàng hoa sữa. Hoa đã bắt đầu thơm hương, dắt díu những vệt mùi lãng mạn và dễ gấy ức chế cho tâm hồn biết bao nhiêu vạn lần. Nhất là khi Sài Gòn nghỉ ngơi giữa màn đêm. Thật kì lạ. Như thể giữa đêm, hương hoa sữa ngạt ngào mới rủ nhau về phố

Sài Gòn đang đêm

Và quá nhiều câu chuyện để suy nghĩ khi ra phố một mình, thấy hàng me xoé tay vẫy vẫy. Con cún vện thở phì phò than mùa hè chán ngấy. Nhưng bác sẻ lại huênh hoang: Không không, mùa hè vui đáo để cơ mà.

Sài Gòn lúc nào cũng đông. Hà Nội lúc nào cũng chậm. Nhưng hôm nay Sài Gòn đang nắng và Hà Nội ngập lụt đến tận vòng eo. Mình bắt đầu bị cuốn vào vẻ đẹp của những thành phố mình đi qua. Nói thế không có nghĩa sẽ ỉu xìu trước một thủ đô ngập nước đâu- vì những bạn váy đủ màu có thể để dành khi mình ghé Đà Nẵng cơ mà. Nhưng mình đang nhớ- nỗi nhớ không cụ thể như cách mình vẽ một góc đường mờ nước. Gọi tên khu chợ gọn gàng ở Nha Trang chẳng hạn. Hoặc là dãy núi nằm ngoan sau sương xanh ở Tây Ninh. Hoặc có thể con dốc gió thổi cuồng ở dọc biển Vũng Tàu


Suy nghĩ bắt đầu không mạch lạc. Vì mình đọc được đâu đấy về một cậu Mỹ trắng thích du ngoạn. Cậu nhớ trọn những con phố và thủ đô cậu đi qua. Nhớ không sót tẹo nào, kê cả viên gạch thứ n vỡ đôi vì nắng nóng. Và cậu quả quyết rằng, mỗi tên gọi địa danh đã xăm vào đời cậu nhiều kỉ niệm, những kỉ niệm dài như hơi mưa. Cuối cùng, mình phát hiện ra, tại mỗi thành phố cậu có một người tình.

Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2010

Nhặng xị.

Mình phát hiện ra mình vẫn thường ghen tị với hạnh phúc nhỏ xiu của người khác. Nhỏ thôi, nhỏ như móng tay lâu ngày quên giũa ấy. Nhưng ghen tị là thói xấu. Phải bỏ, bỏ ngay cho bằng được.

Mình sẽ không nói với người khác rằng: Ôi, tôi bận bịu lắm. Bận điên lên được ấy. Vì tính sẵn đã hay lo lắng nọ kia và không tin tưởng vào deadlines hay lời hứa cuội. Giờ đây nếu ai đó hỏi: Sao, dạo này thế nào rồi? Hì, cũng thường thôi. Và "cũng thường thôi" sẽ giấu giùm mình tất cả những ghen tị và tổn thương mình bị/được/ phải nhận lấy. Mình sẽ cần học cách cảm thông cho bạn mình hơn. Dù đôi khi, như trong bóng đêm vờ vịt này, mình đã bị bỏ rơi hoàn toàn. Bị thế giới bỏ rơi hoàn toàn..

Mình cũng không biết đâu. Nhiều khi cảm thấy tủi thân đến độ chỉ muốn cuộc sống là hàng ngày xách giỏ ra chợ. Nhẩm tính xem nên mua cái gì, nấu ra sao. Hoặc ngồi chễm chệ trên ghế bố, luồn kim chỉ may vá áo ngủ nhiều màu. Cuộc sống, sao quá khó khăn cho chúng mình, lũ trẻ tuổi hai mươi, vậy ta? Sao quá nhiều lựa chọn vậy ta? Khi mẹ bảo, mùa hè của con là gì? Và bạn đồng chí Nhơn nói: Cũng tại Mèo cả thôi.


Và ngồi đọc lại những gì trang blog này viết, nhận ra mình đang càng ngày càng vớ vẩn đi. Bây giờ, Mèo chọn đi, một là viết những chữ nghĩa đường hoàng, hay là đừng viết gì thêm nữa. Đọc chán ngòm à.