Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Ngày yêu.


Anh thấy không?
Họa mi đâu còn hát những lời buồn khổ
Vỉa hè ngoan trong thương nhớ
Viên gạch cùn thôi những ngổn ngang
Bà hàng nước ngõ nhà kiêu hãnh quên khoác khăn bông
Mặc kệ mùa đông về trên nụ bàng giá buốt
Anh ngồi xuống đây, từ tốn kể cho em về ngày tháng trước
Thời chưa có nhau, nụ cười chưa kịp vun đã nhòe tan mất
Đã qua rồi…

Đã qua những bó hồng phiêu bạt phương trời
Nửa đêm về ghé lại
Đã qua những cuối tuần vồn vã nói cười
Ngửa đầu nghi hoặc, đâu biết mình có thực sự vui

Anh đã đi đâu? Đã về nơi đâu?
Ngần ấy năm có phút nào cô độc
Có mùa nào nuối tiếc…
Có người nào yêu anh như em…

Ngày mùa hạ khoe lửa đỏ trên tay
Em nhặt lấy cánh non ủ vào khe ngực
Ngày bịn rịn con sâu về bụi cúc
Mùa thu nghiêng trên tóc xanh mềm
Ngày mùa động ngang dọc xé mái hiên
Gió thốc hết những điều em giấu kín
Và nửa đêm nghe én xòe cánh liệng
Đón mùa xuân trong ầm ĩ hoa vàng.

Anh ngồi đây, từ tốn kể em nghe
Chuyện thời gian chờ nhau như cổ tích

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010

Đêm. Hổ phách.


Đồng chiều hổ phách
Dài như tháng năm tuổi xanh
Dài như ngón tay anh
Gõ lên thùng đàn vội vã
Con dốc đổ cuối ngày những chậu xô thương nhớ
Sau cơn mưa
Phố giật sáng sững sờ

Vòng tay anh
Dang trọn hết cô đơn- em- mùa thu
Thiếu phụ buồn vội quàng khăn màu đỏ
Nàng nhà bên làm ngơ bờ dậu nhỏ
Nối buổi chiều với chòng ghẹo thi nhân

Từ ngày hổ phách hóa thân
Tình yêu nhớ con mèo hoang bỏ đi từ đâu lắm
Em trút sạch đồng xu cuối cùng mua cho mình hạt nắng
Nụ hồng cuối ngày cánh chẳng phẳng phiu hơn

Vòng tay hổ phách và vài ba chiếc hôn
Những siết ôm và nụ cười anh để dành sau bao năm tháng
Dại khờ nào cũng già nhanh qua đêm trắng
Có phải thứ em cần?

Quay về thị thành khi nắng khuya rớt quanh sân
Vung vãi mái nhà đan thành vòng nỗi nhớ
Hổ phách say như men
Như anh đó…
Lửa có tàn, ta xin thắp cho nhau…

Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010

Thơ về vỉa hè mùa gì không rõ nữa...


Vỉa hè ngày mùa gì không rõ nữa
Chỉ tiếng con Vàng cắn vội vào đám gió
Nham nhở khúc kinh cầu
Bên hiên chùa
Nhà ai thiêm thiếp tiếng đàn bầu
Như khung cửa đêm mưa rào vội vã
Có ngủ được đâu
Có thức được gì

Vỉa hè dài hơn những bờ mi
Hàng me xạc xào khua tay như vẫy lá
Cây đâu thấu cảm hết những gì anh nói
Chỉ có em…
Im lặng như vỉa hè mùa gì không rõ nữa
Anh đi
Em quay về đợi phố tiễn giêng hai

Em quay về thành phố tiễn giêng hai
Vỉa hè tinh tươm như mối tình vừa tay em xếp gọn
Nằm ngoan một góc tròn
Cho riêng mình
Chết lặng

Anh đi cùng năm tháng
Em quay về thương nhớ đốt lòng say…


Lê Thùy Dung

Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010

Sao chẳng tới anh ơi...







Những ngày mưa sao chẳng tới anh ơi
Mây ướt trụi lối nồng nàn hoa sữa
Hà Nội hiền gục đầu vào thương nhớ
Phía ngõ về bối rối một vầng trăng

Những ngày mưa tha thiết gảy Romance
Anh biết đấy, lòng em nhiều vô hạn
Quảng Bá mùa này quên hoa doi nở muộn
Ta vẽ màu không biên giới đi anh

Thế còn em- nàng họa sĩ vô danh
Tung đám tóc xoăn mù khi chiều rơi vội vã
Em chờ gì nơi ngày xuân tàn tạ?
Một gác trống. Một guitar.
Một người mua thuốc lúc cảm lạnh.
Giản dị như anh.
Dư dả tiếng cười…

Những ngày mưa sao chẳng tới anh ơi
Khoảng cách chỉ tính bằng hai giờ trên không trung khi mùa thu trốn chúng mình từ lâu lắm
Chiều sân bay dẫu không người đưa đón
Em thương anh ngay trong giấc ngủ vùi…

Những ngày mưa sao chẳng tới anh ơi
“Lời hẹn thề như dòng sông nhỏ”
Thế chỉ còn em và ngày khác lạ
Cỏ vá trời- mây vá gió giêng hai
(Những lằn kim ngột ngạt màu ve chai
Hoàng hôn tía rũ người quên về lại…)

Em quay nhìn thành phố của riêng em
Thời gian yêu bỗng dưng hóa xám
Anh vội vàng bẵng quên màu năm tháng
Cọ vẽ nằm nghiêng phía chỗ mặt trời

Những ngày mưa sao chẳng tới anh ơi
Nỡ triệt tiêu thời gian yêu tồn tại?

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

GIẤC MỘNG LÀM THƠ


Giấc mơ đừng đánh thức thương yêu
Em ngoan nhé, cánh đồng vừa đi ngủ
Bãi xe bò hoang vu em đốt lửa
Vòng tròn xoay xô mộng mị qua đời

“Mẩu bánh- Cà phê- Bút vẽ - Nụ cười
Câu thơ hát những lời trong ánh sáng
Floramisu cớ gì quên thinh vắng?
Chuyện tình nào cũng thấp thoáng dòng sông

Ồn ào ơi, nhắc cây cầu phía đông
Giữa nơi ấy gió đôi dòng gặp gỡ
Vì đường xa hay lưng trời rạn đỏ
Sao khói dâng ngợp mắt chiều đầy?

Giấc mơ đời đâu giống những chuyến bay
Thiên di mải tung cánh về phía nhớ
Đâu kịp thấy con cừu sau thùng gỗ
Giới hạn mình trong trí nhớ ngủ say.

Ngủ ngoan nào, dòng thư viết trao tay
Cũng biết khóc cho người- quên- về- lại
Môi vun vén cho mùa- không- mãi- mãi
Em ngủ ngoan, đừng nhắc nữa những lời…”

Giấc mộng làm thơ
Giấc mộng qua đời
Dung dị như tiếng kệ “nam mô… đà phật”
Tràng hạt sóng soài sân si đời duy nhất:


Thành phố nằm nghiêng, mộng có nằm nghiêng?

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

Tìm về thong thả.

Cuối con đường ra đến ngã ba xanh

Phố của em chiều nào cũng gió

Vệt cà phê biết gật đầu nhung nhớ

Nâu một mùa thương đau...


Plaza mùa sale. em có ghé đâu

Thích đứng ngóng lũ chim về xây tổ

Bồ câu huênh hoang kể chuyện ngày tao ngộ

Như thể người sành sỏi giấc yêu đương.



Dẫu rằng chưa hết phố hết phường


Nhưng biết chắc mùa đông về đâu đó


Tiếng giật mình nhắc áo khăn thêu dở

Xanh một mùa thương đau...


Em bình yên đi qua tiếng kinh cầu

Nghe giấc mơ thanh thản về nằm lại

Alice nơi nào? Em còn mê mải...
[...]