Thời anh chưa có người yêu
Chúng ta thường gặp nhau mỗi buổi chiều
Em hiền như cỏ
Cỏ biếc sau lưng anh và hoàng hôn đổ bóng sau lưng mình
Anh thường hỏi: chúng mình đi đâu, em nhỉ?
Anh ơi, mình đi chơi
Rong ruổi bất cứ ngõ vắng nào
Cho xôn xao hết cả mùa, cả tháng, cả năm
Anh ơi, mình ngồi bình an
Trong một sân chùa
Nơi một góc đường
Trên một quán cà phê
Cạnh một lon ken và tóc em dài thắt bím
Chẳng bao giờ em trả lời: chúng mình đi đâu
Chẳng bao giờ em nghĩ mình yêu nhau
Lòng em phẳng lặng
Năm đó
Những ngày hè
Mùa thu năm nay đến sớm
Lá trút rơi nhiều
Phố huyện tiêu điều
Anh dẫn người yêu về, em vào thăm thánh thất
Đức Phật và Chúa Trời bỏ em
“Chúng mình đi đâu, em nhỉ?”
Chúng mình đi xa nhau
Chứ còn nơi nào nữa
Anh yêu.
Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012
Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012
"người đi qua đời tôi, có nhớ gì không người"
Thế kỉ này người lặng im hơn
Ngồi cạnh nhau bên ngôi đền cổ
Tình yêu vờ không ở đó
Hoặc ngủ say trên một bậc thềm
Thế kỉ này người thích những sân bay
Hơn ga tàu, cảng biển hay bến xe thấp thỏm
Bắt tội tình yêu đứng ngóng
Suốt buổi chiều không kẻ đón người đưa
Em quay về với những cơn mưa
Mùa năm ngoái, năm kia, năm trước nữa
Anh về đến, về qua, về trong
Một bậc thềm
Em quay về với những buổi đêm
Vào chùa khấn nguyện
Nam mô Đức Phật từ bi
Cho em gặp được người đi muôn trùng
Nam mô trời đất mịt mùng
Còn ai để nhớ để mong kiếp này.
Ngồi cạnh nhau bên ngôi đền cổ
Tình yêu vờ không ở đó
Hoặc ngủ say trên một bậc thềm
Thế kỉ này người thích những sân bay
Hơn ga tàu, cảng biển hay bến xe thấp thỏm
Bắt tội tình yêu đứng ngóng
Suốt buổi chiều không kẻ đón người đưa
Em quay về với những cơn mưa
Mùa năm ngoái, năm kia, năm trước nữa
Anh về đến, về qua, về trong
Một bậc thềm
Em quay về với những buổi đêm
Vào chùa khấn nguyện
Nam mô Đức Phật từ bi
Cho em gặp được người đi muôn trùng
Nam mô trời đất mịt mùng
Còn ai để nhớ để mong kiếp này.
Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011
yêu người.
Có lẽ điều khó nhất của chuyện giữ lòng yên tĩnh là như lúc này, tôi phải chạy trốn sự cuồng vội và nỗi cô đơn.
Khi ta yêu một người, cuồng vội và cô đơn là hai điều không thể tránh khỏi. Thật sự, không thể tránh khỏi. Chắc tôi sẽ nghe một vài bản rock để thấy mình ngủ trên quên đôi ba nốt nhạc. Tự nơi đó, cuồng vội trở nên chậm rãi, cô đơn hóa thành sum vầy. Và tôi cho phép mình mạo hiểm, thêm một lần nữa với tình yêu.
Khi tôi yêu một người, tôi đàn bà quá đỗi.
Khi ta yêu một người, cuồng vội và cô đơn là hai điều không thể tránh khỏi. Thật sự, không thể tránh khỏi. Chắc tôi sẽ nghe một vài bản rock để thấy mình ngủ trên quên đôi ba nốt nhạc. Tự nơi đó, cuồng vội trở nên chậm rãi, cô đơn hóa thành sum vầy. Và tôi cho phép mình mạo hiểm, thêm một lần nữa với tình yêu.
Khi tôi yêu một người, tôi đàn bà quá đỗi.
Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011
không thương được.
chắc là mình đáng ghét lắm ha.
hôm nay, lần đầu tiên mình thấy bàn chân mỏi và đôi mắt chỉ muốn nhắm nghiền phẳng lặng. cái ý nghĩ cần một nơi nghỉ ngơi và tự mình nắm lấy tay mình để đỡ đần và an ủi, khiến mình chỉ muốn nằm khóc. kết thúc những ngày ăn nằm với tài liệu, việc dọn dẹp mọi thứ chắc sẽ còn tốn năng lượng và cảm xúc nhiều hơn.
mà mặc kệ, chắc là mình đáng ghét lắm ha.
hôm nay, lần đầu tiên mình thấy bàn chân mỏi và đôi mắt chỉ muốn nhắm nghiền phẳng lặng. cái ý nghĩ cần một nơi nghỉ ngơi và tự mình nắm lấy tay mình để đỡ đần và an ủi, khiến mình chỉ muốn nằm khóc. kết thúc những ngày ăn nằm với tài liệu, việc dọn dẹp mọi thứ chắc sẽ còn tốn năng lượng và cảm xúc nhiều hơn.
mà mặc kệ, chắc là mình đáng ghét lắm ha.
Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011
Trầm tĩnh.
Nỗi buồn nhiều khi lộng lẫy đến độ mình muốn từ chối cũng không được.
Để lòng trầm tĩnh trong nỗi buồn, nghe em. Tất cả mọi cánh cửa đã đóng lại, để chỉ nhìn vào bên trong. Nhìn vào bên trong để tĩnh lặng và thanh thản ngắm mình sống với nỗi buồn. Chẳng phải, sẽ vẫn còn lại những điều vui vẻ và an nhiên thôi sao em?
Để lòng trầm tĩnh trong nỗi buồn, nghe em. Tất cả mọi cánh cửa đã đóng lại, để chỉ nhìn vào bên trong. Nhìn vào bên trong để tĩnh lặng và thanh thản ngắm mình sống với nỗi buồn. Chẳng phải, sẽ vẫn còn lại những điều vui vẻ và an nhiên thôi sao em?
Thứ Tư, 23 tháng 3, 2011
Being your girl.
Có một lần người yêu mình bảo, how proudly I call you my girl. Mình cười xí xớn và nghĩ: riêng chữ my girl thôi cũng đã vô cùng lãng mạn. Nhưng người yêu mình không phải một chàng lãng mạn. Mình cứ băn khoăn mãi, liệu chàng có phải là người mình gặp giữa mùa đông đó không? Hay từ khoảnh khắc nào nào ấy, chàng đã không là chàng; ta đã không là ta nữa.
Người đàn ông sẽ gọi cô gái của anh ta vào lúc nào? Chắc không phải là tầm 3-4 giờ sáng, vì người yêu mình ăn ngủ rất điều độ, mỗi sáng còn chạy bộ và mỗi chiều hăm hở đá bóng cơ. Cảm hứng để sống chậm rãi và thảnh thơi trong chàng khiến mình điên lên. Không thể được, phải chia sẻ cho nhau chứ. Và trong những buổi sáng vô cùng lười biếng thế này, vô cùng vô trách nhiệm như thế này, mình chọn được quá chừng cách để thôi nghĩ về người yêu.
Chèo thuyền chẳng hạn.
If you were a cowboy I would trail you,
If you were a piece of wood I’d nail you to the floor.
If you were a sailboat I would sail you to the shore.
If you were a river I would swim you,
If you were a house I would live in you all my days.
If you were a preacher I’d begin to change my ways.
Hoặc là ngồi giả định...
If I was in jail I know you’d spring me,
If I was a telephone you’d ring me all day long.
If I was in pain I know you’d sing me soothing songs.
Và tiếp tục như thế này nữa chứ...
If I was hungry you would feed me,
If I was in darkness you would lead me to the light.
If I was a book I know you’d read me every night.
If you were a cowboy I would trail you,
If you were a piece of wood I’d nail you to the floor.
If you were sailboat I would sail you to the shore.
If you were sailboat I would sail you to the shore.
If you were sailboat I would sail you to the shore
Để cuối cùng chỉ nhớ được đoạn điệp khúc đầy lãng mạn và rất của người đang yêu:
Sometimes I believe in fate,
But
the chances we create,
Always seem to ring more true.
You took a chance on loving me,
I took a chance on loving you.
Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011
chuyện ngày.
Chuyện tình yêu ấy mà. Chỉ nên kể khi nó đã qua, đã xa, đã thụt lùi vào trí nhớ những khoảng thăm thẳm và buồn bã. Còn bây giờ, tình yêu còn ở đó, dù mơ hồ hay chao chát, dù lạnh lẽo hay vô tâm, tình yêu vẫn mãi là thế giới không cần nhiều từ mô tả. Bởi huênh hoang về tình yêu là cái tội. Cái tội khi xung quanh mình, người vẫn cô đơn lặng lẽ, người vẫn đi về những tối không nhau, và người vẫn đợi khoảnh khắc bắt gặp, nhìn thấy và dìu nhau về căn nhà ấm cúng.
Tôi dặn mình cứ giữ lấy nỗi xao xuyến khi nhận một cuộc gọi từ rất xa lúc nửa đêm, chỉ để nói rằng: chúng ta nhớ nhau quá em ạ; hoặc niềm sung sướng khi được người bản năng kia khen mái tóc dạo này hình như bối rối...
Tuổi trẻ ấy mà. Tuổi trẻ của người thành thị. Những người trẻ thành thị sao mang nhiều cô đơn thế. Tôi nhìn thấy bạn bè mình, đọc được vô vàn những điều tương tự thế. Sáng cà phê ở Ibox là buổi sáng rất đê mê. Mình sẽ không còn nghĩ được gì nữa đâu, bạn ạ. Mình chỉ còn nhìn theo cánh hoa cát tường nằm xếp trên ly hoa bé xíu. Và mình chỉ nhìn được thật sâu vào tấm gương kiểu Pháp. Nhìn thấy nơi ấy một gương mặt thanh niên thành thị. Khao khát. Kiếm tìm. Và chơi vơi...
Đam mê ấy mà. Là gia tài chỉ có chúng tôi, những người ngang ngược và ngạo mạn trước những chuẩn mực xã hội khác, chọn lấy làm lẽ sống cho mình. Cung đường xa. Hành trình bỏng nắng. Giá trị đẹp đẽ tôi treo thật cao và lửng lơ trong mỗi giấc mơ của mình. Tôi lỡ yêu phải một người đầy đam mê.
Thật dại dột.
Mà tình yêu, đáng tiếc không phải là một trong những đam mê của chàng.
Tôi dặn mình cứ giữ lấy nỗi xao xuyến khi nhận một cuộc gọi từ rất xa lúc nửa đêm, chỉ để nói rằng: chúng ta nhớ nhau quá em ạ; hoặc niềm sung sướng khi được người bản năng kia khen mái tóc dạo này hình như bối rối...
Tuổi trẻ ấy mà. Tuổi trẻ của người thành thị. Những người trẻ thành thị sao mang nhiều cô đơn thế. Tôi nhìn thấy bạn bè mình, đọc được vô vàn những điều tương tự thế. Sáng cà phê ở Ibox là buổi sáng rất đê mê. Mình sẽ không còn nghĩ được gì nữa đâu, bạn ạ. Mình chỉ còn nhìn theo cánh hoa cát tường nằm xếp trên ly hoa bé xíu. Và mình chỉ nhìn được thật sâu vào tấm gương kiểu Pháp. Nhìn thấy nơi ấy một gương mặt thanh niên thành thị. Khao khát. Kiếm tìm. Và chơi vơi...
Đam mê ấy mà. Là gia tài chỉ có chúng tôi, những người ngang ngược và ngạo mạn trước những chuẩn mực xã hội khác, chọn lấy làm lẽ sống cho mình. Cung đường xa. Hành trình bỏng nắng. Giá trị đẹp đẽ tôi treo thật cao và lửng lơ trong mỗi giấc mơ của mình. Tôi lỡ yêu phải một người đầy đam mê.
Thật dại dột.
Mà tình yêu, đáng tiếc không phải là một trong những đam mê của chàng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
