<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419</id><updated>2012-02-23T10:32:13.244-08:00</updated><category term='thơ'/><category term='tình yêu'/><title type='text'>Vụng về những chiếc môi hôn.</title><subtitle type='html'>Trong ánh chiều rực rỡ, tiếng nói và gió hát xôn xao xôn xao...</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>45</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-6708773258139848256</id><published>2012-02-23T10:32:00.000-08:00</published><updated>2012-02-23T10:32:13.256-08:00</updated><title type='text'>Có những nỗi buồn trong sáng đến kì lạ.</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Nhớ thương à,&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Những vừng sáng trên mái tôn không hắt nữa&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Tiếng chổi đêm cũng &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="PT-BR"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Nhớ giữ mềm hơi thở nghe em&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Tuổi trẻ à,&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Ta cùng đi qua đại lộ tháng Năm&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Nghe vừng sáng vỡ òa trên nét mặt&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Em làm gì và sao phải thức&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Đêm rất sâu và em rất ngoan&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Giấc ngủ à,&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Có con mèo hư hỏng đi hoang&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Cuối mùa về nằm vùi trên gác mái&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="PT-BR"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Em đừng lo, những lá bàng to bản&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="PT-BR"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Ấp ủ mèo qua hết giấc băn khoăn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Nỗi buồn trong sáng&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Trong mắt em bình an&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Nỗi buồn thành chuyện dài kì của Nhớ thương- Tuổi trẻ- Giấc ngủ hoang&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="PT-BR"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Em yêu à,&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="PT-BR"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt;Đừng khóc...&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-6708773258139848256?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/6708773258139848256/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2012/02/co-nhung-noi-buon-trong-sang-en-ki-la.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/6708773258139848256'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/6708773258139848256'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2012/02/co-nhung-noi-buon-trong-sang-en-ki-la.html' title='Có những nỗi buồn trong sáng đến kì lạ.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-6888897777836773862</id><published>2012-02-14T21:13:00.000-08:00</published><updated>2012-02-14T21:13:40.951-08:00</updated><title type='text'>...</title><content type='html'>Thời anh chưa có người yêu&lt;br /&gt;Chúng ta thường gặp nhau mỗi buổi chiều&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em hiền như cỏ&lt;br /&gt;Cỏ biếc sau lưng anh và hoàng hôn đổ bóng sau lưng mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh thường hỏi: chúng mình đi đâu, em nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ơi, mình đi chơi&lt;br /&gt;Rong ruổi bất cứ ngõ vắng nào&lt;br /&gt;Cho xôn xao hết cả mùa, cả tháng, cả năm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ơi, mình ngồi bình an&lt;br /&gt;Trong một sân chùa&lt;br /&gt;Nơi một góc đường&lt;br /&gt;Trên một quán cà phê&lt;br /&gt;Cạnh một lon ken và tóc em dài thắt bím&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng bao giờ em trả lời: chúng mình đi đâu&lt;br /&gt;Chẳng bao giờ em nghĩ mình yêu nhau&lt;br /&gt;Lòng em phẳng lặng&lt;br /&gt;Năm đó&lt;br /&gt;Những ngày hè&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa thu năm nay đến sớm&lt;br /&gt;Lá trút rơi nhiều&lt;br /&gt;Phố huyện tiêu điều&lt;br /&gt;Anh dẫn người yêu về, em vào thăm thánh thất&lt;br /&gt;Đức Phật và Chúa Trời bỏ em&lt;br /&gt;“Chúng mình đi đâu, em nhỉ?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng mình đi xa nhau&lt;br /&gt;Chứ còn nơi nào nữa&lt;br /&gt;Anh yêu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-6888897777836773862?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/6888897777836773862/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2012/02/blog-post.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/6888897777836773862'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/6888897777836773862'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2012/02/blog-post.html' title='...'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-8130293987445082646</id><published>2012-01-31T17:22:00.001-08:00</published><updated>2012-01-31T17:22:38.510-08:00</updated><title type='text'>"người đi qua đời tôi, có nhớ gì không người"</title><content type='html'>Thế kỉ này người lặng im hơn&lt;br /&gt;Ngồi cạnh nhau bên ngôi đền cổ&lt;br /&gt;Tình yêu vờ không ở đó&lt;br /&gt;Hoặc ngủ say trên một bậc thềm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế kỉ này người thích những sân bay&lt;br /&gt;Hơn ga tàu, cảng biển hay bến xe thấp thỏm&lt;br /&gt;Bắt tội tình yêu đứng ngóng&lt;br /&gt;Suốt buổi chiều không kẻ đón người đưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em quay về với những cơn mưa&lt;br /&gt;Mùa năm ngoái, năm kia, năm trước nữa&lt;br /&gt;Anh về đến, về qua, về trong&lt;br /&gt;Một bậc thềm&lt;br /&gt;Em quay về với những buổi đêm&lt;br /&gt;Vào chùa khấn nguyện&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nam mô Đức Phật từ bi&lt;br /&gt;Cho em gặp được người đi muôn trùng&lt;br /&gt;Nam mô trời đất mịt mùng&lt;br /&gt;Còn ai để nhớ để mong kiếp này.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-8130293987445082646?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/8130293987445082646/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2012/01/nguoi-i-qua-oi-toi-co-nho-gi-khong.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8130293987445082646'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8130293987445082646'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2012/01/nguoi-i-qua-oi-toi-co-nho-gi-khong.html' title='&quot;người đi qua đời tôi, có nhớ gì không người&quot;'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-8096447094163028795</id><published>2011-06-24T05:42:00.000-07:00</published><updated>2011-06-24T05:42:33.761-07:00</updated><title type='text'>yêu người.</title><content type='html'>Có lẽ điều khó nhất của chuyện giữ lòng yên tĩnh là như lúc này, tôi phải chạy trốn sự cuồng vội và nỗi cô đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ta yêu một người, cuồng vội và cô đơn là hai điều không thể tránh khỏi. Thật sự, không thể tránh khỏi. Chắc tôi sẽ nghe một vài bản rock để thấy mình ngủ trên quên đôi ba nốt nhạc. Tự nơi đó, cuồng vội trở nên chậm rãi, cô đơn hóa thành sum vầy. Và tôi cho phép mình mạo hiểm, thêm một lần nữa với tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi yêu một người, tôi đàn bà quá đỗi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-8096447094163028795?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/8096447094163028795/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2011/06/yeu-nguoi.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8096447094163028795'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8096447094163028795'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2011/06/yeu-nguoi.html' title='yêu người.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-5827280395425315517</id><published>2011-05-09T02:36:00.000-07:00</published><updated>2011-05-15T07:37:42.167-07:00</updated><title type='text'>không thương được.</title><content type='html'>chắc là mình đáng ghét lắm ha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hôm nay, lần đầu tiên mình thấy bàn chân mỏi và đôi mắt chỉ muốn nhắm nghiền phẳng lặng. cái ý nghĩ cần một nơi nghỉ ngơi và tự mình nắm lấy tay mình để đỡ đần và an ủi, khiến mình chỉ muốn nằm khóc. kết thúc những ngày ăn nằm với tài liệu, việc dọn dẹp mọi thứ chắc sẽ còn tốn năng lượng và cảm xúc nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mà mặc kệ, chắc là mình đáng ghét lắm ha.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-5827280395425315517?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/5827280395425315517/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2011/05/chua-bao-gio.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5827280395425315517'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5827280395425315517'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2011/05/chua-bao-gio.html' title='không thương được.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-5166091804445388336</id><published>2011-04-20T01:03:00.000-07:00</published><updated>2011-04-20T01:03:39.427-07:00</updated><title type='text'>Trầm tĩnh.</title><content type='html'>Nỗi buồn nhiều khi lộng lẫy đến độ mình muốn từ chối cũng không được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để lòng trầm tĩnh trong nỗi buồn, nghe em. Tất cả mọi cánh cửa đã đóng lại, để chỉ nhìn vào bên trong. Nhìn vào bên trong để tĩnh lặng và thanh thản ngắm mình sống với nỗi buồn. Chẳng phải, sẽ vẫn còn lại những điều vui vẻ và an nhiên thôi sao em?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-5166091804445388336?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/5166091804445388336/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2011/04/tram-tinh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5166091804445388336'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5166091804445388336'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2011/04/tram-tinh.html' title='Trầm tĩnh.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-556330672535921866</id><published>2011-03-23T21:31:00.000-07:00</published><updated>2011-03-23T21:31:24.762-07:00</updated><title type='text'>Being your girl.</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Verdana; font-size: x-small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Có một lần người yêu mình bảo, how proudly I call you my girl. Mình cười xí xớn và nghĩ: riêng chữ my girl thôi cũng đã vô cùng lãng mạn. Nhưng người yêu mình không phải một chàng lãng mạn. Mình cứ băn khoăn mãi, liệu chàng có phải là người mình gặp giữa mùa đông đó không? Hay từ khoảnh khắc nào nào ấy, chàng đã không là chàng; ta đã không là ta nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Verdana; font-size: x-small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Người đàn ông sẽ gọi cô gái của anh ta vào lúc nào? Chắc không phải là tầm 3-4 giờ sáng, vì người yêu mình ăn ngủ rất điều độ, mỗi sáng còn chạy bộ và mỗi chiều hăm hở đá bóng cơ. Cảm hứng để sống chậm rãi và thảnh thơi trong chàng khiến mình điên lên. Không thể được, phải chia sẻ cho nhau chứ. Và trong những buổi sáng vô cùng lười biếng thế này, vô cùng vô trách nhiệm như thế này, mình chọn được quá chừng cách để thôi nghĩ về người yêu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Chèo thuyền chẳng hạn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If you were a cowboy I would trail you,&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If you were a piece of wood I’d nail you to the floor.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If you were a sailboat I would sail you to the shore.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If you were a river I would swim you,&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If you were a house I would live in you all my days.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If you were a preacher I’d begin to change my ways.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Verdana; font-size: x-small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; line-height: 20px;"&gt;Hoặc là ngồi giả định...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Verdana; font-size: x-small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If I was in jail I know you’d spring me,&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If I was a telephone you’d ring me all day long.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If I was in pain I know you’d sing me soothing songs.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Verdana; font-size: x-small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; line-height: 20px;"&gt;Và tiếp tục như thế này nữa chứ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If I was hungry you would feed me,&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If I was in darkness you would lead me to the light.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If I was a book I know you’d read me every night.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If you were a cowboy I would trail you,&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If you were a piece of wood I’d nail you to the floor.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If you were sailboat I would sail you to the shore.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If you were sailboat I would sail you to the shore.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;If you were sailboat I would sail you to the shore&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Verdana; font-size: x-small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; line-height: 20px;"&gt;Để cuối cùng chỉ nhớ được đoạn điệp khúc đầy lãng mạn và rất của người đang yêu:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Verdana; font-size: x-small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Verdana; font-size: x-small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; line-height: 20px;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px;"&gt;Sometimes I believe in fate,&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;But&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;the chances we create,&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Always seem to ring more true.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;You took a chance on loving me,&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 2px; -webkit-border-vertical-spacing: 2px; font-family: Verdana; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;I took a chance on loving you.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-556330672535921866?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/556330672535921866/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2011/03/being-your-girl.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/556330672535921866'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/556330672535921866'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2011/03/being-your-girl.html' title='Being your girl.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-2757025162262261844</id><published>2011-03-17T19:58:00.000-07:00</published><updated>2011-03-17T19:58:22.342-07:00</updated><title type='text'>chuyện ngày.</title><content type='html'>Chuyện tình yêu ấy mà. Chỉ nên kể khi nó đã qua, đã xa, đã thụt lùi vào trí nhớ những khoảng thăm thẳm và buồn bã. Còn bây giờ, tình yêu còn ở đó, dù mơ hồ hay chao chát, dù lạnh lẽo hay vô tâm, tình yêu vẫn mãi là thế giới không cần nhiều từ mô tả. Bởi huênh hoang về tình yêu là cái tội. Cái tội khi xung quanh mình, người vẫn cô đơn lặng lẽ, người vẫn đi về những tối không nhau, và người vẫn đợi khoảnh khắc bắt gặp, nhìn thấy và dìu nhau về căn nhà ấm cúng.&lt;br /&gt;Tôi dặn mình cứ giữ lấy nỗi xao xuyến khi nhận một cuộc gọi từ rất xa lúc nửa đêm, chỉ để nói rằng: chúng ta nhớ nhau quá em ạ; hoặc niềm sung sướng khi được người bản năng kia khen mái tóc dạo này hình như bối rối...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi trẻ ấy mà. Tuổi trẻ của người thành thị. Những người trẻ thành thị sao mang nhiều cô đơn thế. Tôi nhìn thấy bạn bè mình, đọc được vô vàn những điều tương tự thế. Sáng cà phê ở Ibox là buổi sáng rất đê mê. Mình sẽ không còn nghĩ được gì nữa đâu, bạn ạ. Mình chỉ còn nhìn theo cánh hoa cát tường nằm xếp trên ly hoa bé xíu. Và mình chỉ nhìn được thật sâu vào tấm gương kiểu Pháp. Nhìn thấy nơi ấy một gương mặt thanh niên thành thị. Khao khát. Kiếm tìm. Và chơi vơi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đam mê ấy mà. Là gia tài chỉ có chúng tôi, những người ngang ngược và ngạo mạn trước những chuẩn mực xã hội khác, chọn lấy làm lẽ sống cho mình. Cung đường xa. Hành trình bỏng nắng. Giá trị đẹp đẽ tôi treo thật cao và lửng lơ trong mỗi giấc mơ của mình. Tôi lỡ yêu phải một người đầy đam mê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật dại dột.&lt;br /&gt;Mà tình yêu, đáng tiếc không phải là một trong những đam mê của chàng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-2757025162262261844?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/2757025162262261844/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2011/03/chuyen-ngay.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/2757025162262261844'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/2757025162262261844'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2011/03/chuyen-ngay.html' title='chuyện ngày.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-3379276324224313520</id><published>2010-12-14T09:41:00.000-08:00</published><updated>2010-12-14T09:41:12.294-08:00</updated><title type='text'>Tập hát.</title><content type='html'>Cuối năm. Phố xá đã dào dạt mùi hương mùa cũ. Mình cứ như con ngố, lang thang hết mọi tầng trời này nọ mà không chịu dừng chân đậu lại nóc nhà thờ. Con sẻ chíu chít bay đi, để lại trên tay mình, bóng của bức tường rêu đổ nghiêng. Ướt mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thêm một học kì nữa sắp qua đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm này, dở hơi cắt xấp vải caro màu tím than thành mảnh vụn, đinh ninh rằng mình sẽ tỉ mẩn ráp nối cho kịp chiếc váy đi Hà Nội. Mà không, mọi thời gian sót lại sau các cuộc hẹn hò abc xyz, mình ngồi học hát :)&lt;br /&gt;Cả thế giới như vỡ đôi. Không phải vì giọng dở kinh dị, mà vì... quá kinh dị :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơi ngắn, giọng cao hơn lẽ thường nửa cung, có chỗ nốt trầm hát vụng về như người đụng đến đâu là đổ vỡ. Nhưng hay một chỗ là mình chỉ hát khi đi đường rất gió, hoặc thầm thì tự sự khi ngồi tịnh lặng một mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TQesDCFl4wI/AAAAAAAAAKE/obrcwHhHjj0/s1600/DSC00227.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TQesDCFl4wI/AAAAAAAAAKE/obrcwHhHjj0/s320/DSC00227.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuẩn bị đi Hà Nội. Mình nói với Vũ là sẽ giữ tim nguyên vẹn khi quay về. Nhưng mình không chắc, hoàn tòan không thể chắc chắn ở điểm này. Các chàng Hà Nội thường quyến rũ lắm :).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Hay mình sẽ hát cho các chàng ấy nghe ha!)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-3379276324224313520?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/3379276324224313520/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/12/t%E1%BA%ADp-h%C3%A1t.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/3379276324224313520'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/3379276324224313520'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/12/t%E1%BA%ADp-h%C3%A1t.html' title='Tập hát.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TQesDCFl4wI/AAAAAAAAAKE/obrcwHhHjj0/s72-c/DSC00227.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-4808309760166962745</id><published>2010-10-17T11:48:00.000-07:00</published><updated>2010-10-17T11:48:25.231-07:00</updated><title type='text'>Từ "Những lá thư bay lên"</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TLtE7VZ5SzI/AAAAAAAAAJo/37BqxSnxUXM/s1600/IMG_9999+%2848%29.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="144" src="http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TLtE7VZ5SzI/AAAAAAAAAJo/37BqxSnxUXM/s320/IMG_9999+%2848%29.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Xin phép, mình đặt tạm các lá thư (từ http://www.lethuydzung.blogspot.com) lại đây, để nhường đất viết nhiều hơn về chuyện "Làm sao kiếm tiền hoài hoài?" :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h3 class="post-title entry-title"&gt; &lt;a href="http://lethuydzung.blogspot.com/2010/08/oi-dong.html"&gt;Đôi dòng.&lt;/a&gt; &lt;/h3&gt;&lt;div class="post-header"&gt;  &lt;/div&gt;Lúc này là nửa đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa mùa hè líu ríu trên hàng hoa  sữa đã bắt đầu tập toẹ mùi hương. Thứ ám ảnh kì lạ này làm  tôi bị đau bụng. Thật ngộ, vấn đề của tâm lí chuyển đổi được  sang rắc rối vè thể chất luôn đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ là quả đất nhỏ xíu này sẽ có một con mèo mê rock tới nghẹt thở. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa  mới đây nghe tin Bức Tường trở lại, và được thưởng thức vài  bài The Green cover, bắt đầu thấy những tín hiệu lạc quan cho  rock Việt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơn nóng sốt làm tôi có cảm giác như mình là  một con khủng long phun lửa. Và muốn hét lên ầm ĩ bài ca về  cuộc đời, về tuổi trẻ, về thân phận con người và đôi câu về  tình yêu chẳng hạn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h3 class="post-title entry-title"&gt; &lt;a href="http://lethuydzung.blogspot.com/2010/07/nao-ong.html"&gt;Náo động.&lt;/a&gt; &lt;/h3&gt;&lt;div class="post-header"&gt;  &lt;/div&gt;Người trong thành phố thường ngúng ngẳng khi mưa hè xôn xao xôn  xao. Bắt lấy chuyến bus về với thị trấn và con đường hai hàng  cây xanh rì rì lá. Thôi đành vậy với lòng này...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người  nghệ sĩ mê mải hát từ dạo cùng ngồi với nhau bên vỉa hè cà  phê. Cậu kể cho mình nghe những bài ca từ "Chàng gù ở nhà thờ  Đức Bà" đến "Cuộc sống thành thị". Bắt đầu là âm nhạc, sau  đến ngôn từ, rồi cái nhíu mày, mím môi, bật giọng, cổ ngân  nga, nghệ thuật hiển hiện trong tôi như một thánh đường không  biên giới, không khổ đau, không cả những mất mát và tị hiềm.  Mắt tôi ngước về phía lũ chim sẻ đang huênh hoang về mùa hè và  những cơn mưa. Và bỗng nhiên tin vào điều chàng nghệ sĩ hát:  Chúng ta, rốt cuộc, cũng chỉ là những kẻ cô đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Hoàng  tử Bé" thường là cách để tôi thanh lọc lại lòng này. Nhớ bông  hồng và con rắn. Chúng quẫy trong giấc mơ tôi về những định  mệnh gặp gỡ không nói trước. Nhưng hết thảy đều không thể vắng  thiếu trong cuộc đời mình. Để một lúc nào đấy, khi tôi ngồi  dựa lưng bên gốc xà cừ vội vàng tiếng lá, gật đầu chấp  thuận: Mình, rốt cuộc, cũng là một kẻ cô đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi dẫn  cậu đi trên đường Nguyễn Du, tôi ca lên ầm ĩ bài hát về một  thời say mê: "Có tự bao giờ hàng me xanh ngắt mà nay đứng đó  cho em làm thơ?". Rồi không hiểu được lòng mình dung dăng dung dẻ  nên tôi mạo muội hát cùng nghệ sĩ "Hà Nội mùa vắng những cơn  mưa". Nghệ sĩ cười, ù té chạy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bồng nhiên tôi nhớ Hà  Nội và phố Đinh Lễ. Dọc dài con đường chúng tôi đã bước đi  cùng nhau, lề phố in giúp tôi dáng người vững chắc của tuổi  trẻ và bình yên, tôi bằng lòng với cuộc trường chinh nhiều hứa  hẹn phía trước. The principle of reasons. Hoa hồng nở vì nàng  ấy nở. Và mọi điều vốn thế sinh ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thường thì vẫn  thế. Con người sao trốn tránh được nỗi cô đơn, nhất là tuổi  trẻ. Nên đành vậy, chúng ta cần đối mặt với chính nó trong sâu  thẳm lòng mình. Có khó gì đâu? Hất mặt và nheo mắt xem nào.  Rồi khi mùa hạ cuối cùng qua đi, tiếng hát nằm lại bên bờ hồ  ngập đầy xác hoa sen trắng, chúng ta lại tìm thấy nhau trên nẻo  đường này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và cảm giác một ngày nào đó, chúng ta bất  ngờ nhận ra nhau mới thật xúc động chứ! Tim đang rưng này. Mắt  đang biếc này. Và tiếng hát, tiếng hát nữa, sẽ vút qua ngọn  me đường Nguyễn Du trôi về phía Nhạc viện. Cuối con đường đó,  chúng ta sẽ nhìn thấy nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;P/S: Xin cám ơn cuộc đời với  những chặng đường thú vị. Con người thú vị. Và khoảnh khắc  tim rung lên cũng là lúc tôi ý thức được mình cần được chở che  và yêu thương xiết bao. Tôi thật người biết bao. Và nàng con  gái trong tôi đã dóng lên nhu cầu đòi hỏi được chăm chút và lo  lắng cho người khác. Xin bắt đầu bằng chuyện viết những lá  thư. Những lá thư không đề tên tuổi. Để gửi đến vô cùng niềm  thương mến. Và mọi điều vốn thế sinh ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h3 class="post-title entry-title"&gt; &lt;a href="http://lethuydzung.blogspot.com/2010/07/ve-mot-em-mua-sai-gon-va-bi-nho.html"&gt;Chuyện cuốn phim cuộc đời.&lt;/a&gt; &lt;/h3&gt;&lt;div class="post-header"&gt;  &lt;/div&gt;Sau khi đọc được "Thư gửi cho người thi sĩ trẻ tuổi" của nhà  thơ Đức (không nhớ nổi tên), tôi nhận ra rằng, ngôn ngữ không nên  chỉ trưng dụng cho chuyện tình yêu đôi lứa đơn thuần. Hãy để nó  nói lên những điều nằm sâu trong chuyện kể. Một mạch máu đang  sưng. Một tiếng ly bị vỡ đôi và nằm khóc thút thít trên sàn  nhà. Hay một tiếng hắt hơi nhắc người đừng quên bẵng chẳng  hạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cuộc sống là một buổi chiếu phim màn ảnh rộng.  Giờ khai màn được đánh dấu bằng tiếng khóc của những thiên  thần Cơm Nguội lơ hươ ngón tay như mẩu bút chì con con béo ị.  Chúng ta phải lịch sự bắt chuông điện thoại và những dụng cụ  gây nên tiếng động trong thời gian thưởng thức tác phẩm kinh  điển của cuộc đời. Đến cả tiếng cười rính rích trong đêm thanh  vắng cũng vậy, cần được giấu nhẹm sau vệt khăn mùi soa thêu  viền chỉ tím. Nhớ nhé, đừng gây tiếng động và làm chuyện  riêng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phố mùa hè có những chuyện rất điên. Người  yêu nhau bỗng dưng trốn biệt nên công viên như thế giới không  người. Nó làm tôi đứng ngồi không yên ả. Mùa hè ơi, đến bao  giờ bao giờ... Nơi góc cây rất xanh này, một cô bé Cơm Nguội ra  đời làm cả rạp phim cuộc đời vỡ oà sung sướng. Loài người vui  hưởng niềm hạnh phúc lớn lao. Thành phố mùa hè không kể  chuyện thanh tao. Ngộ nhỉ? Thế mà vẫn khối kẻ tin vào những  triết lí hạnh phúc hai chân nghiêng xẹo vẹo. Chẳng cần biết  đâu, cô em của tôi ơi, hãy khoác lấy giỏ đeo và ôm chặt vào  ngực ấy, mình xông pha vào cuốn phím đang quay dở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h3 class="post-title entry-title"&gt; &lt;a href="http://lethuydzung.blogspot.com/2010/07/tho-cho-bo-gia.html"&gt;Chuyện cũ lâu rồi không nhớ nữa.&lt;/a&gt; &lt;/h3&gt;&lt;div class="post-header"&gt;  &lt;/div&gt;(...)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao tìm được nắng&lt;br /&gt;Trong thơ anh cười?&lt;br /&gt;Sao nhìn thấy gió&lt;br /&gt;Nơi tay em rơi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước Mĩ nước Mĩ&lt;br /&gt;Mùa đông xám màu&lt;br /&gt;Tay anh ướt lạnh&lt;br /&gt;Có tìm được nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn tháng chạp&lt;br /&gt;Váy hoa em nhàu&lt;br /&gt;Thương anh em viết&lt;br /&gt;Những lời thâm sâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu như nến&lt;br /&gt;Đỏ suốt đêm hè&lt;br /&gt;Một hôm đường đột&lt;br /&gt;Bỏ đi không về&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(...)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng  hiểu sao tôi quan tâm nhất phần thân bài của mỗi câu chuyện kể.  Khoan hãy nói về mở đầu nhé. Kết thúc lại càng nên giữ trong  thinh lặng. Vì biết đâu, trong khi bạn kể tôi nghe câu chuyện  của mình, diều cuối cùng nhờ thế mà biến chuyển đi ngàn vạn  lần phương hướng.&lt;br /&gt;&lt;h3 class="post-title entry-title"&gt; &lt;a href="http://lethuydzung.blogspot.com/2010/07/to-thu-thu-nhat.html"&gt;Lời thư tôi viết dông dài.&lt;/a&gt; &lt;/h3&gt;&lt;div class="post-header"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_NPhu_Oa0t9Q/TDN6W2UTEaI/AAAAAAAAAB8/377kISd_2TY/s1600/IMG_9999+%2848%29.JPG"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5490866903651127714" src="http://4.bp.blogspot.com/_NPhu_Oa0t9Q/TDN6W2UTEaI/AAAAAAAAAB8/377kISd_2TY/s320/IMG_9999+%2848%29.JPG" style="cursor: pointer; float: left; height: 145px; margin: 0pt 10px 10px 0pt; width: 320px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài  Gòn đã vào những ngày hè. Thi thoảng thành phố đột ngột  những cơn mưa. Nhẹ thôi nên chẳng kịp làm ai ướt mắt. Tiếng  cười vụt nhảy từ tầng lầu cao vút xuống mặt đường. Phía cao  ốc An Thịnh, mặt sông Sài Gòn cứ duềnh dọc ngang những nhớ và  mong mùa gió chướng. Mùa hè thật lạ. Em thường đứng chỗ giao  lộ ngược gió. Và ngước mắt nhìn về phía Đông. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em dặn  mình: Hãy cứ bình tĩnh. Vì một phút giây nào đó em tỉnh  giấc, vì một quãng đời nào đấy ta chưa gặp nhau, vì cuộc đời  thường để mình đứng đợi rất lâu, rất thê lê và dông dài nhung  nhớ. Em không thoát được nỗi âm ảnh về chuyện có thể mình  từng là một con chim gõ kiến béo lăn quay, thường lọc cọc đâm  mỏ mình vào thân cây sối những khi mùa xuân đến. Hoặc đôi lúc,  em chạy theo công việc thật nhanh theo lối cuồng vội vì sợ mình  sẽ không kịp với thời gian đời mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà nghệ sĩ già  hằng đêm vẫn mang violon đến quán cà phê, ngồi kéo lên dạ khúc  về một thời thanh niên sôi nổi. Người mẹ già hằng đêm vẫn lụi  cụi mở cổng, hỏi con mệt không, chiều mưa đường đột có ướt  mèm không đấy? Và tình yêu đôi lứa nữa chứ. Đã ngủ quên trong  ngôi nhà của hai người nghệ sĩ già từng lâu. Mỗi sớm tối đi  về, em trông thấy hai tâm hồn bị thần Ái tình quên lẵng. Họ ủ  ấp cho nhau bằng một thứ tình êm ả khác. Và thật lạ, họ  sống, chỉ sống vì ngày cuối cùng của cuộc đời mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài  Gòn đã khác rất nhiều so với hồi em mười bảy. Hãy cứ bình  tĩnh. Mọi thứ đều có giá trị của nó. Ngay cả giấc mơ làm  chim gõ kiến, hay ngôi nhà hai nghệ sĩ già. Tin tôi đi. Hãy bình  tĩnh bình tĩnh...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-4808309760166962745?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/4808309760166962745/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/10/tu-nhung-la-thu-bay-len.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4808309760166962745'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4808309760166962745'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/10/tu-nhung-la-thu-bay-len.html' title='Từ &quot;Những lá thư bay lên&quot;'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TLtE7VZ5SzI/AAAAAAAAAJo/37BqxSnxUXM/s72-c/IMG_9999+%2848%29.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-7383839438278238784</id><published>2010-10-01T00:49:00.001-07:00</published><updated>2010-10-01T00:49:59.643-07:00</updated><title type='text'>Chuyện ra đi- trở về.</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Người ta thường nói nhiều đến chuyện trở về- ra đi của lớp người trẻ ở xứ Biên Hoà- Gia Định cũ này. Bao nhiêu thương mến của quãng đời tôi gắn bó với Biên Hoà làm lòng không thể đặng đừng viết những dòng này cho được. Mơ hồ trong chuyến đi xa- không trở về nào đấy là sự lãng quên những góc đường, những ô cửa nhỏ ngày mưa, những binh biến đi qua thành phố mòn vẹt. Và giữa biết bao nhiêu lựa chọn của ngày sống, người ta nhớ nhau đã khó, huống hồ gì là nhớ quán chè 334, nhớ Cù lao phố tấp nập mua bán, nhớ Tam Hiệp rực rỡ đèn màu, nhớ những mùa Noel thanh niên tràn ra ngõ phố. Cứ thế, họ hài lòng cho sự lãng quên, có cớ cho sự không nhớ không thương của chính mình.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;[còn dang dở]&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-7383839438278238784?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/7383839438278238784/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/10/chuyen-ra-i-tro-ve.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/7383839438278238784'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/7383839438278238784'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/10/chuyen-ra-i-tro-ve.html' title='Chuyện ra đi- trở về.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-3215243652642039866</id><published>2010-09-26T17:22:00.000-07:00</published><updated>2010-09-26T17:22:35.077-07:00</updated><title type='text'>Chuyến bay mùa thu</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TJ_jv6oe8uI/AAAAAAAAAJg/f7ZvBSefm_U/s1600/48b16ff7_sky__by_edlyytam.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TJ_jv6oe8uI/AAAAAAAAAJg/f7ZvBSefm_U/s320/48b16ff7_sky__by_edlyytam.jpg" width="236" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:WordDocument&gt;   &lt;w:View&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:Zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:PunctuationKerning/&gt;   &lt;w:ValidateAgainstSchemas/&gt;   &lt;w:SaveIfXMLInvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:IgnoreMixedContent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:Compatibility&gt;    &lt;w:BreakWrappedTables/&gt;    &lt;w:SnapToGridInCell/&gt;    &lt;w:WrapTextWithPunct/&gt;    &lt;w:UseAsianBreakRules/&gt;    &lt;w:DontGrowAutofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:BrowserLevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt; /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}&lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Trên chuyến bay mùa thu&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Đôi tình nhân dựa vào vai nhau ngủ thiếp&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Gã doanh nhân gặp mộng, giật mình thon thót&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Cô gái ngồi, so sánh bầu trời trong và ngoài trang sách&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Mùa thu hanh như một cuộc tiễn chào&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Em buồn làm gì, có trách được chi&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Thế hệ mình chẳng thiếu thốn hoài nghi&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Để suy nghĩ, chối từ và hi vọng&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Lòng dũng cảm bắt cuộc đời biến động&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Và tay ta sắp đặt những hình hài..&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Có phải bầu trời trong sách là một món hời&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Em không thể nào &lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;mặc cả được?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Cái chết của niềm tin là đám tang oan nghiệt nhất&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Em đừng buồn, nước mắt đừng rơi&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Và ngày mai, ơi em, ngày mai.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Khi đêm đến cuộc đời im tiếng cả&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Chẳng cần bình minh, chẳng nhiều hối hả&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Ta bắt đời phải rạng rỡ trong nhau&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Bắt đầu là vỉa hè ấp ủ những vì sao&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Đám trẻ nghèo đến trường hoc hát&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Nụ hoa thơm dành tặng cô xôi khúc&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Dưới chòm Kim Ngưu- gánh quảy về ruộng về đồng&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Lương tháng tròn nguyên trong túi bác thợ rèn&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Sung túc về trên đôi tay thô tháp&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Qua ô cửa máy bay, những hạnh phúc mọc lên&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Hơn trăm lần chiều cao của toà tháp phía văn phòng, cao ốc…&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Đôi tình nhân qua cơn ngủ gật&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Thẹn thùng nhìn nhau và tay nắm chặt&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tình yêu về trong đáy mắt&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh doanh nhân nhìn không nói&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Vẽ màu trời lên giấy, lên trang&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Và em ơi, nào hãy ngủ say&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh vòng tay cho một chiếc ôm dài&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Xua hết lo âu trong mắt em bối rối&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Và câu chuyện trên chuyến bay buổi tối&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Kể anh nghe cho thương nhớ theo về&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-3215243652642039866?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/3215243652642039866/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/09/chuyen-bay-mua-thu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/3215243652642039866'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/3215243652642039866'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/09/chuyen-bay-mua-thu.html' title='Chuyến bay mùa thu'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TJ_jv6oe8uI/AAAAAAAAAJg/f7ZvBSefm_U/s72-c/48b16ff7_sky__by_edlyytam.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-955031376734393747</id><published>2010-09-10T09:22:00.000-07:00</published><updated>2010-09-10T09:23:30.601-07:00</updated><title type='text'>Quan trọng là phải tin.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TIpbdt01NwI/AAAAAAAAAJY/2Lrebin0hc4/s1600/59396_152968351388451_100000258600380_412020_1500092_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TIpbdt01NwI/AAAAAAAAAJY/2Lrebin0hc4/s320/59396_152968351388451_100000258600380_412020_1500092_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Thu. Sài Gòn mùa này nắng vàng mướt. Kí ức của những tháng hè sống chết cùng khao khát tuổi trẻ, thực hiện mục tiêu “vượt vũ môn hoá rồng” làm người trẻ ủ ấp thêm bao nhiêu ý chí bước tới, đi lên. Để một sớm mai thức dậy, thấy nhớ Che Guevara. Con người vượt châu Âu bằng xe gắn máy này đã nói gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tôi tìm cho mình cách nhìn mới và chuẩn bị khả năng dám đối đầu, sẵn sàng chiến đấu… Và nhìn trước một vùng trời tự do thiêng liêng, nơi đó khúc hát của những con người tự do âm vang cùng một sức sống và niềm tin mới”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Người ta thường ví cuộc đời là những con đường. Và hạnh phúc nằm trên mỗi chuyến đi. Còn tôi, luôn cho rằng, cuộc đời là vô biên con đường và thứ sắp- sửa- trở – thành- con- đường. Chúng nhập nhằng vào nhau, đôi khi cần tỉnh trí mới nhận ra hết được. Nó cần bạn dũng cảm chọn lấy cho mình một hướng, và bước đi. Có nhất thiết phải chọn đại lộ bằng phẳng, ngào ngạt hoa hồng không? Có cần phải biết chắc cuối phố này là một kho báu khổng lồ mới chọn lối ấy để tiến không? Hay bạn sẽ chọn điều mới mẻ, tự viết riêng một con đường? Thôi, đành tuỳ bạn cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự lấp lánh trong đôi mắt các bạn tân sinh viên là điều khiến tôi vui sướng nhất mỗi độ thu về. Ánh nhìn ấy khiến mùa của tôi hồi hộp chờ đợi những minh chứng của lứa sinh viên mới góp vào 50 năm truyền thống đầy tự hào của Ngoại thương. Cũng như các bạn, tôi trân trọng những tháng ngày đã, đang và tiếp tục được trưởng thành dưới mái trường này. &lt;br /&gt;Lời khuyên ư? Hãy kết thân với những người bạn. Rồi chúng ta sẽ tìm thấy tuổi trẻ và ước ao của mình trong chúng nó. Rồi sẽ tìm thấy điều mình thiếu sót, yếu ớt trong chúng nó. Những người bạn nâng bước nhau đi. Với tôi, Đoàn thanh niên- Hội sinh viên cũng là những người bạn như thế.&lt;br /&gt;Và từ đây, chúng ta bay lên. Đến chân trời có người bay. Và cả những chân trời chưa có người bay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Khi quyết tâm làm giàu đã trở nên một thứ khí hậu bình thường trong đời sống hiện đại ngày nay, tôi luôn tự nhủ: Không! Còn có những mục tiêu cuộc đời khác bền vững và giá trị.&lt;br /&gt;Nhà thơ Hy Lạp Nikos Gatos đã nói: “Mặt trăng có thể làm bằng giấy, bờ biển có thể là tưởng tượng, chúng ta tin vào nó, nên tất cả trở thành hiện thực. Đừng bao giờ ngững đi tìm chân lí, hi vọng, hoà bình và tình yêu. Chúng ta cần điều đó để sống. Mọi vẻ đẹp có thể tồn tại, quan trọng là ta phải tin”&lt;br /&gt;Và tôi tin, bạn ạ!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-955031376734393747?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/955031376734393747/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/09/quan-trong-la-phai-tin.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/955031376734393747'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/955031376734393747'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/09/quan-trong-la-phai-tin.html' title='Quan trọng là phải tin.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/TIpbdt01NwI/AAAAAAAAAJY/2Lrebin0hc4/s72-c/59396_152968351388451_100000258600380_412020_1500092_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-8924098456330862206</id><published>2010-08-05T13:35:00.000-07:00</published><updated>2010-08-05T13:35:41.479-07:00</updated><title type='text'>Những bài hát rất vụn.</title><content type='html'>Tôi thường mở mắt và nhắm mắt để thấy chân trời chúi xuống chỗ mình ngồi. Vệt hình ảnh được gấp đôi, gấp ba, gấp n diện màu sắc, và cứ thế chúng kéo tôi về phía những mảnh màu. Tôi ước gì được lọt thỏm vào một ống kính vạn hoa theo cách tương tự thế. Và thấy trên vai mình, những hạt mầm màu xanh vun nở...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thường tập hát những đơn âm và ca từ trong trẻo lúc nửa đêm. Và dĩ nhiên tôn trọng sự tĩnh lặng tuyệt đối đến vô ưu của bầu trời Sài Gòn, tôi tập hát trong thinh lặng. Mắt nhìn suốt sau con chữ, để tự vẽ nên điều bài hát muốn gợi nhắc, nhớ vế...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tôi thương mình biết bao nhiêu. Thế thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-8924098456330862206?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/8924098456330862206/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/08/nhung-bai-hat-rat-vun.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8924098456330862206'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8924098456330862206'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/08/nhung-bai-hat-rat-vun.html' title='Những bài hát rất vụn.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-3504839520589241065</id><published>2010-07-13T09:47:00.000-07:00</published><updated>2010-07-27T07:04:21.418-07:00</updated><title type='text'>Về đây xếp lại</title><content type='html'>Tình yêu đã không còn được nhắc đến trong mỗi câu chuyện mình kể. Đời sống động đậy liên hồi với chuông điện thoại đổ dồn từ các đồng chí bé nhỏ và bạn nhà tài trợ. Đời sống cũng chững lại không ngờ khi thức trọn một đêm để làm việc. Chững vì trong khoảnh khắc đồng hồ chỉ 4h35', tim mình không thở được. Phải nằm yên và nghỉ ngơi. Phải nhắm mắt và hít thở thật đều. Đoán thấy màu ánh sáng mờ mờ sau khung cửa xanh dương. Và bình minh. Bình minh lại về&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là vòng quay của số phận. Nghiệt ngã hay bao dung? Người ta viết hàng hàng câu chữ cho tuổi đời hai mươi. Nhưng hai mươi trong mình rắc rối lắm. &lt;br /&gt;Vùng vẫy. Khát khao. Thúc giục. Và cả những bình mình yên tĩnh thường dáo dác ùa về. Ùa về…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm thấy thế giới vừa gần vừa xa khi cả ngày ở nhà. Đến tối mở cửa đổ rác mới phát hiện, chà, té ra cửa vẫn nguyên như hồi tối qua. Trên ổ khoá một con thạch sùng nằm ngắc ngoải. Thạch sùng mày khóc cho ai? Rồi quyết định để cho bạn nhỏ nằm yên đấy thêm một lúc lâu. Còn mình ngồi hát. và vun vén những áo váy vào vali&lt;br /&gt;Cảm giác đơn thân. Và ổn theo một kiểu rất biệt lập nào đấy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đường nhỏ nhỏ dẫn vào xóm trọ đôi hàng hoa sữa. Hoa đã bắt đầu thơm hương, dắt díu những vệt mùi lãng mạn và dễ gấy ức chế cho tâm hồn biết bao nhiêu vạn lần. Nhất là khi Sài Gòn nghỉ ngơi giữa màn đêm. Thật kì lạ. Như thể giữa đêm, hương hoa sữa ngạt ngào mới rủ nhau về phố&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn đang đêm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và quá nhiều câu chuyện để suy nghĩ khi ra phố một mình, thấy hàng me xoé tay vẫy vẫy. Con cún vện thở phì phò than mùa hè chán ngấy. Nhưng bác sẻ lại huênh hoang: Không không, mùa hè vui đáo để cơ mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn lúc nào cũng đông. Hà Nội lúc nào cũng chậm. Nhưng hôm nay Sài Gòn đang nắng và Hà Nội ngập lụt đến tận vòng eo. Mình bắt đầu bị cuốn vào vẻ đẹp của những thành phố mình đi qua. Nói thế không có nghĩa sẽ ỉu xìu trước một thủ đô ngập nước đâu- vì những bạn váy đủ màu có thể để dành khi mình ghé Đà Nẵng cơ mà. Nhưng mình đang nhớ- nỗi nhớ không cụ thể như cách mình vẽ một góc đường mờ nước. Gọi tên khu chợ gọn gàng ở Nha Trang chẳng hạn. Hoặc là dãy núi nằm ngoan sau sương xanh ở Tây Ninh. Hoặc có thể con dốc gió thổi cuồng ở dọc biển Vũng Tàu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suy nghĩ bắt đầu không mạch lạc. Vì mình đọc được đâu đấy về một cậu Mỹ trắng thích du ngoạn. Cậu nhớ trọn những con phố và thủ đô cậu đi qua. Nhớ không sót tẹo nào, kê cả viên gạch thứ n vỡ đôi vì nắng nóng. Và cậu quả quyết rằng, mỗi tên gọi địa danh đã xăm vào đời cậu nhiều kỉ niệm, những kỉ niệm dài như hơi mưa. Cuối cùng, mình phát hiện ra, tại mỗi thành phố cậu có một người tình.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-3504839520589241065?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/3504839520589241065/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/07/ve-ay-xep-lai.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/3504839520589241065'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/3504839520589241065'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/07/ve-ay-xep-lai.html' title='Về đây xếp lại'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-1065303305507708728</id><published>2010-07-11T08:40:00.000-07:00</published><updated>2010-07-27T06:14:43.042-07:00</updated><title type='text'>Nhặng xị.</title><content type='html'>Mình phát hiện ra mình vẫn thường ghen tị với hạnh phúc nhỏ xiu của người khác. Nhỏ thôi, nhỏ như móng tay lâu ngày quên giũa ấy. Nhưng ghen tị là thói xấu. Phải bỏ, bỏ ngay cho bằng được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình sẽ không nói với người khác rằng: Ôi, tôi bận bịu lắm. Bận điên lên được ấy. Vì tính sẵn đã hay lo lắng nọ kia và không tin tưởng vào deadlines hay lời hứa cuội. Giờ đây nếu ai đó hỏi: Sao, dạo này thế nào rồi? Hì, cũng thường thôi. Và "cũng thường thôi" sẽ giấu giùm mình tất cả những ghen tị và tổn thương mình bị/được/ phải nhận lấy. Mình sẽ cần học cách cảm thông cho bạn mình hơn. Dù đôi khi, như trong bóng đêm vờ vịt này, mình đã bị bỏ rơi hoàn toàn. Bị thế giới bỏ rơi hoàn toàn..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình cũng không biết đâu. Nhiều khi cảm thấy tủi thân đến độ chỉ muốn cuộc sống là hàng ngày xách giỏ ra chợ. Nhẩm tính xem nên mua cái gì, nấu ra sao. Hoặc ngồi chễm chệ trên ghế bố, luồn kim chỉ may vá áo ngủ nhiều màu. Cuộc sống, sao quá khó khăn cho chúng mình, lũ trẻ tuổi hai mươi, vậy ta? Sao quá nhiều lựa chọn vậy ta? Khi mẹ bảo, mùa hè của con là gì? Và bạn đồng chí Nhơn nói: Cũng tại Mèo cả thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và ngồi đọc lại những gì trang blog này viết, nhận ra mình đang càng ngày càng vớ vẩn đi. Bây giờ, Mèo chọn đi, một là viết những chữ nghĩa đường hoàng, hay là đừng viết gì thêm nữa. Đọc chán ngòm à.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-1065303305507708728?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/1065303305507708728/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/07/minh-phat-hien-ra-minh-van-thuong-ghen.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/1065303305507708728'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/1065303305507708728'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/07/minh-phat-hien-ra-minh-van-thuong-ghen.html' title='Nhặng xị.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-5234799435855273663</id><published>2010-07-08T23:36:00.000-07:00</published><updated>2010-07-08T23:36:52.436-07:00</updated><title type='text'>Trở lại.</title><content type='html'>Tháng bảy. Mẩu vé đã sẵn sàng cho chuyến đi. Nằm yên trong ví hồng gấu nâu và rất nhiều suy tính về tiền về thời gian, về nơi phải đi, người phải gặp và quán hàng phải đến. Mọi sự bắt buộc sẽ trở nên vô nghĩa khi người không thực sự mong thế. Nhưng lần này, quả nhiên, chân đã muốn cuồng theo những chuyến đi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội không nhiều nơi để chở che. Dù Hà Nội nhỏ và Hà Nội hiền, dù người Hà Nội, với mình, luôn dễ cảm nhận theo một cách nào đấy. Nhất là khi ra phố, nhìn lũ đường sá ngoằn nghèo những ngõ và ngách, mình không thấy cảm giác sẽ đi lạc. Cảm giác bình yên tuyệt đối trong trạng thái không đươc chở che là hệ quả của điều gì? Thất thường ơi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đà Nẵng nữa cơ này...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chữ nghĩa rời rạc quá. Viết tạm vậy rồi quay trở lại với công việc ngày thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để trở thành một kẻ sống đường hoàng xem chừng chẳng dễ. Nhất là khi người này vơ lấy cho mình một vài công việc không lương bổng nhưng đòi hỏi cống hiến toàn vẹn tâm sức và thời gian. Tiếng nói động viên của quần chúng bạn bè thân hữu cũng có giá trị cứu vớt rất buồn cười- kiểu như có tính chất giai đoạn thời kì ghê gớm. Chúng giống như doping vậy, nhận hoài sẽ bị nghiện. Rồi nhỡ đột ngột hôm nào, lời động viên hết tác dụng (do người này quên hay cố tình không nhớ) thì việc nằm lên việc, thở dài. Quay trở lại lõi bên trong, vậy rốt cuộc điều gì thúc giục người ta tiếp tục bước tới?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đam mê?&lt;br /&gt;Tinh thần trách nhiệm? &lt;br /&gt;Giá trị cá nhân?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hay giản dị là người này đang chờ đợi. Và trong lúc đó, vơ lấy cho mình một vài việc không lương bổng nhưng đòi hỏi cống hiến toàn vẹn tâm sức và thời gian. Thôi vậy đi. Còn chờ thì còn làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe vớ vẩn quá nhỉ? Nhưng thiệt vậy đó. Tui chăm lo SG350 mà hông hiểu vì sao...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-5234799435855273663?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/5234799435855273663/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/07/tro-lai.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5234799435855273663'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5234799435855273663'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/07/tro-lai.html' title='Trở lại.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-450365743174334705</id><published>2010-07-06T09:07:00.000-07:00</published><updated>2010-07-27T06:16:16.855-07:00</updated><title type='text'>Và chúng ta lại cười nói cùng nhau....</title><content type='html'>http://lethuydzung.blogspot.com&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những vần điệu khác :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-450365743174334705?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/450365743174334705/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/07/ung-khoc-ung-khoc.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/450365743174334705'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/450365743174334705'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/07/ung-khoc-ung-khoc.html' title='Và chúng ta lại cười nói cùng nhau....'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-1812933842889088433</id><published>2010-06-08T20:54:00.000-07:00</published><updated>2010-06-08T20:54:27.438-07:00</updated><title type='text'>Trong thời gian chờ đợi.</title><content type='html'>Cuối cùng tôi đã hoàn thành xong trang blog thứ hai- nơi viết về một đời sống khác, tâm trạng khác, phù hợp tương đối với con người đời thực của mình. Không biết có ai phàn nàn về sự nhiêu khê của chữ nghĩa trên tay tôi hay không. Những người bạn trong buổi cà phê lề phố thường lấy tôi thành ví dụ, lắm khi thành một điển hình: “Thật là Dung quá đi!”.&lt;br /&gt;Nhưng kể ra việc tôi hoàn toàn tự nguyện. Cũng giống như chuyện ngồi chờ đợi. Chẳng ràng buộc nào, hứa hẹn nào. Tôi nói rồi, trong lúc chờ đợi, tôi sẽ làm việc có ích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay ngày tôi dành cho sách. Thế giới cổ điển của chữ nghĩa từ lâu đã khiến tôi ghi chép và ngẫm nghĩ. Cơ man nào chuyến đi và thị trấn trong hằng sa số tập văn bản mỏng dày ngăn ngắn chỗ kia. Ở thành phố này, người mê sách có quá chừng sự chọn lựa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đang sống trong những ngày bội thực như thế đấy. Cười ha ha khi ngả lưng xem “Để mai tính” với những câu nói thầm thì với chúng bạn đầy tính mua vui. Nỗi đau của việc bị quên lãng quá nhiều đến đắng. Những ồ ạt gặp gỡ, hẹn hò. Thứ gì cũng đầy tràn và ứ nghẹn. Chực chỉ trào ra khi tôi mở mắt, hé môi- lúc trên bầu trời tháng sáu vấn vít những mây và nắng. Trời Sài Gòn mùa hạ. Những cuộc vui mùa hạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chắc vậy nên, đôi mắt thường cụp buồn vẻ như rất tiểu thư. Và đôi môi nữa. Môi chỉ thường cười mỉm và nói ít lại hơn bao giờ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-1812933842889088433?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/1812933842889088433/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/06/trong-thoi-gian-cho-oi.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/1812933842889088433'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/1812933842889088433'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/06/trong-thoi-gian-cho-oi.html' title='Trong thời gian chờ đợi.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-4038021197855782158</id><published>2010-06-06T21:58:00.001-07:00</published><updated>2010-06-07T09:28:44.854-07:00</updated><title type='text'>Người ở thành phố</title><content type='html'>Tôi vẫn thường ngồi bên khung cửa. Qua bốn năm bận chuyển nhà, từ chỗ có ban công sang nhà có thang máy hay có khi là dãy nhà xậy xệ hoặc đại để lúc này, trong xóm văn nghệ của riêng tôi, chỗ bên khung cửa vẫn bất di bất dịch như một tài sản tôi thuộc về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phố đang bận bịu với mùa hè. Tôi cũng cắm cúi học đòi đọc lấy đọc để tài liệu môn Luật- sắp sửa thi. Bầu trời từ phía tôi nhìn hôm nay tím sẫm. Dọa dẫm mưa. Nhiều khi không thể nắm bắt được thành phố sẽ ra sao trong đôi ba phút tới. Mọi sự thường diễn ra rất nhanh. Trên thành phố này. Có thể bạn lửng lơ đi dọc vỉa hè cả buổi sáng, giả vờ như mình rất rảnh rang, thì tin tôi đi, ngay khi bạn ngồi xuống ghế đá vệ đường, bạn sẽ hét ầm: Trời ơi, cuộc sống xung quanh tôi đã chuyển động thế kia!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chắc vì vậy, tôi hạp Sài Gòn. Bầu không khí nhộn nhịp, có lúc như muốn gắt lên vì yêu cầu hiệu quả cống hiến của mỗi cá nhân, nhưng vẫn quá nhiều góc cho tôi ngồi cà phê, đọc sách và thấy mình đúng một kẻ người chậm. Như góc ngồi bên khung cửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì sự rắc rối của tâm hồn mình, tôi dự định sẽ viết thêm một trang blog khác. Tuy nhiên, vẫn giữ lại nơi này để làm chốn viết ra những lời nữ tính hoặc nghiệt ngã, cay độc. Trang blog mới kia sẽ phần nào tích cực hơn- nơi tôi viết về công việc, dự án, học hành, những chủ đề bạn đọc thích ghé lại. Nhưng trang blog mới kia sẽ không có phần nào dành cho góc ngồi bên khung cửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã sắp xếp mình như thế đấy. Dù sao thì tôi vẫn đang chờ đợi. Và rất lâu. Không ai biết được, điều tôi chờ có quay lại hay không?&lt;br /&gt;Tôi vẫn ước mong, đó là nơi tôi thuộc về. Tình cờ. Bền chặt.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-4038021197855782158?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/4038021197855782158/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/06/nguoi-o-thanh-pho.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4038021197855782158'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4038021197855782158'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/06/nguoi-o-thanh-pho.html' title='Người ở thành phố'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-4773221809439471068</id><published>2010-06-04T07:00:00.001-07:00</published><updated>2010-07-27T06:19:57.672-07:00</updated><title type='text'>Trách tạm vậy thôi!</title><content type='html'>Và những cơn mưa buổi trưa vờ dang dở. Vũng nước mặt đường. &lt;br /&gt;Thơ và những cô đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tự hỏi mình ổn không? Vâng, vẫn ổn như dạo năm trước một mình vơ vẩn đi qua lại trên đường Nguyễn Chí Thanh. Con đường đẹp nhất ấy à? Không, chỉ rộng theo một kiểu nào đó và kẹt xe theo một cách nào đó thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng giống hệt lúc này, biết mình đã chết đi nhiều phần lãng mạn và trong trẻo.&lt;br /&gt;Nhưng không hiểu sao. Không hiểu. &lt;br /&gt;Thật buồn cười rằng tôi vẫn tin vào con người. Tin một cách kì lạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy bình tĩnh. Bình tĩnh. Ít nhất “cô đơn” không còn trong từ điển nữa vì không có biên giới giữa “cô đơn” và “không cô đơn”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì rằng, một đêm nào đó, bạn thấy tôi than thở: Ôi, mình cô đơn quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thì buổi đêm ấy cũng chẳng khác một buổi đêm kế tiếp, bạn thấy tôi cười: Ôi, mình đã hết cô đơn rồi đấy nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó như nhau cả thôi. Đen thui và cô độc thế thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đời của nàng hai mươi buồn rũ. Nói chính xác hơn là, một phần đời và tâm hồn của nàng đã úa đi nhiều. Vì mùa thu, Hà Nội và những sự đường đột đến đau đớn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-4773221809439471068?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/4773221809439471068/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/06/blog-post.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4773221809439471068'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4773221809439471068'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/06/blog-post.html' title='Trách tạm vậy thôi!'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-8390493695032712690</id><published>2010-05-11T19:46:00.000-07:00</published><updated>2010-07-27T06:23:23.278-07:00</updated><title type='text'>Thường thì rất dở hơi tập bơi!</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S-oWjEJsptI/AAAAAAAAAIQ/kDjKqfpoI2g/s1600/IMG_9657.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S-oWjEJsptI/AAAAAAAAAIQ/kDjKqfpoI2g/s320/IMG_9657.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Này cô nàng xinh xẻo của tôi ơi, &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài kia trời đang run lên vì mưa gió và bão bùng đấy. Cô cứ tiểu thư như thể cả thế giới đang xoay vần chung quanh chỉ vì một gương mặt không hào nhoáng thế này à. Hãy hát lên đi. Nhảy lên đi. Và khoắng cho cuộc đời này thêm ngàn vạn điều thú vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những mấu viết. Những bài thơ. Những trang văn cô gửi lại ấy.&lt;br /&gt;Mùi vôi vữa dậy mùi cho những chuyến dựng xây.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-8390493695032712690?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/8390493695032712690/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/thuong-thi-rat-do-hoi-tap-boi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8390493695032712690'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8390493695032712690'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/thuong-thi-rat-do-hoi-tap-boi.html' title='Thường thì rất dở hơi tập bơi!'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S-oWjEJsptI/AAAAAAAAAIQ/kDjKqfpoI2g/s72-c/IMG_9657.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-7515585418868014184</id><published>2010-05-11T10:19:00.000-07:00</published><updated>2010-07-27T06:29:43.967-07:00</updated><title type='text'>Chuyện xưa khép lại lâu rồi.</title><content type='html'>Đọc lại những dòng không sáng sủa của bản thân mình, tôi nhận ra sẽ thật quá ác độc nếu vẫn tiếp tục đi theo cách ấy. Phải đứng lên trên nỗi khổ đau của chính mình. Nhớ đây nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nên quyết tâm vun vén lại cuộc sống của bản thân mình bằng chuyện giặt đồ, nấu nướng, cắm hoa. Bằng những buổi trưa tỉ mẩn may áo ngủ và buổi tối đọc sách học bài. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là cuộc đời mình lại sang trang những màu rất mới. Màu xanh dương nhé. Hay màu vàng tươi non. Gì cũng được, miễn là mỉm cười.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-7515585418868014184?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/7515585418868014184/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/cua-ong-cai-ram-va-nguoi-rot-xuong-cai.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/7515585418868014184'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/7515585418868014184'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/cua-ong-cai-ram-va-nguoi-rot-xuong-cai.html' title='Chuyện xưa khép lại lâu rồi.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-5135089717006490579</id><published>2010-05-09T13:30:00.000-07:00</published><updated>2010-05-09T13:33:45.847-07:00</updated><title type='text'>độc thoại</title><content type='html'>Tôi thường mơ thấy những dải lụa thơm. Chúng bay phấp phới. Và trên những hồ hởi sắc màu, chúng quấn lấy thân người tôi. Chúng điềm nhiên để lại vết hằn không nói trước. Và phải rất lâu sau tôi mới nhận ra cơ thể mình đã chằng chịt quá nhiều vệt lụa. Bấu vào da thịt mình, tự hỏi: Có thấy nhoi nhói ở đâu không hay nỗi cô đơn luôn cố định ở đó, ở đây và ở kia nữa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối tuần trôi qua với hơn một dải lụa. Và kết thúc bằng tin nhắn: Yêu em có vất vả quá không?&lt;br /&gt;Hạ màn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thường mơ thấy những mộng mị rất khả thi. Nghĩa rằng, một hôm nào đấy, giấc mơ sẽ chay ngay vào đời thực trước sự ngỡ ngàng cùng sợ hãi của chính tôi. Và tôi biết, một phần hồn nhiên đã chết từ lâu lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa cái nắng rất nồng của Sài Gòn tháng năm, tôi đi qua sự sắp đặt của phố phường một cách vô ý và tùy tiện của kẻ không dự định. Người tôi gặp, chuyện tôi nói, nụ hôn tôi kề và những sải chân tôi bước. Mọi thứ cố nhiên không có thực. Trong tiếng thở gấp của chính mình, tôi nghe tim thoi thóp. Nó đã mệt. Rất lâu rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi tôi trách sự nhạy cảm quá đáng của chính mình. Nó tiểu thư và èo uột lắm. Kịch nữa cơ. Cứ như thể tôi cố khoác nó vào người để minh chứng với quả đất rằng tôi là một nàng dịu dàng, nữ tính. Và những đêm quay trở về nhà, thấy hoàn toàn không buồn ngủ tẹo nào, tôi bắt đầu cho mình một cuộc cãi vã. Ầm ĩ đến đáng thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi cũng thề rằng, chiều nay, tôi không khóc được. Tôi chỉ xót xa vì mình không còn nhìn thấy con cừu sau thùng gỗ nữa. Vậy đành làm một kẻ ngạo mạn, khinh đời, hoặc cứng đầu, ương bướng, tôi phải bảo vệ trái tim tôi. Dù lạnh lùng ra sao chăng nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sợ khi khép mắt lại, tôi sẽ không yêu ai, hoặc chẳng ai yêu mình. Tôi sợ những dải lụa thơm bất ngờ cuộn lấy tóc tôi xanh biếc và treo ngược lên nhánh bàng cổ thụ. Tôi sợ sự yên tĩnh của đêm, ly bơ đá không hiểu vì sao nhẩm đắng. Tiếng trách móc của bạn cùng phòng. Một mình và lặng lẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người yêu tôi khóc. Cứ tưởng như mình sẽ yêu người ghê gớm lắm. Nhưng không, có lẽ rằng, từ dạo đó, tôi không yêu được nữa. Tháng mười ư? Hay tháng sáu? &lt;br /&gt;Sợ hãi làm sao cách người ta thường đong đếm ngày bên nhau, xa nhau, căm thù nhau. Với tôi, đó là vô tận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Khi đã sống hết mình chỉ vì một từ trường có khả năng sát thương hoặc gây sốc cao độ, người ta không biết về viễn cảnh rơi không trọng lượng gần kề. Đôi khi ảo tưởng về tình yêu cũng khiến người ta tin vào những giao cảm không lời hoặc tín hiệu lạc quan kiểu trẻ con bậc nhất. Chao ôi, tiếng thở than trong tôi chưa bao giờ dài thế. Nhão nhoét và nhạt toẹt. Tôi ước mình co quắp. Đến tuyệt đối vô ngôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống là thế. Tôi đang chờ đón bình minh và cố sức vừa ăn nốt ly bơ đá vừa lừa lịa những miếng bơ nhẩm đắng. Kể cũng kì công quá chứ. Nhưng tôi không hất đổ. Tôi tỉ mẩn làm công việc chọn lọc lấy niềm vui và nguyên cớ để bước tiếp trên cuộc đời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau những chương trình ngập tràn ánh đèn và sắc màu sân khấu, tôi thường trở về trong ám ảnh nụ cười và nước mắt. Trong đó, còn có những phút giấy lặng lẽ tôi ngồi nhìn lại mình đã và đang làm gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và rằng: đời cho tôi quá nhiều điều để tự hào và sống tới…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-5135089717006490579?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/5135089717006490579/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/toi-th-uo-ng-m-o-th-y-nh-u-ng-d-i-l-u.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5135089717006490579'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5135089717006490579'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/toi-th-uo-ng-m-o-th-y-nh-u-ng-d-i-l-u.html' title='độc thoại'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-5508760056319994054</id><published>2010-05-04T23:02:00.003-07:00</published><updated>2010-07-27T06:40:32.342-07:00</updated><title type='text'>lòng chưa biết những gì đang ngóng đợi...</title><content type='html'>Này là buổi sáng nắng rất ấm bên khung cửa màu xanh da trời. Phòng trọ mình yên tĩnh. Bà nghệ sĩ tuổi sáu mươi đã dắt xe ra chợ cho kịp buổi bán buôn. Gã guitar dậy muộn, tối hôm qua mình phát hiện gã cũng mê thức khuya hệt mình. Các anh kĩ sư đã đi làm từ sáng sớm, nổ máy xe bạch bạch và tung chùm khóa kêu loẻng xoẻng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa thi mùa thi… Bệ cửa sổ phòng mình thấp chũn nên nắng hè cứ thế tràn hoang hoải trên nền nhà màu kem pha chút xanh lá. Song sắt rất thưa, đầu mình chui tọt cơ mà. Nên cánh cửa phải đệm thêm lưới, giống áo ba lỗ hồi mình khoác ba lô xanh mầm chồi lá vậy. &lt;br /&gt;Hì, sáng nay mình ngồi bên khung cửa sổ ba lỗ. &lt;br /&gt;Đã rất lâu mình không đọc sách. Những câu chuyện dài về tình yêu và cuộc sống. Các bạn sách cũng lang bạt qua nhà các đồng chí mình và yên vị bên kệ sách vàng thơm chẳng hạn. Chắc thế... Nên suy nghĩ bị loãng dần. Câu chữ vụn như giúm bánh mì mình bỏ lên món bánh kem béo ngậy. Cảm thấy mình trong khoảnh khắc này vô giá trị. Mờ và nhạt. &lt;br /&gt;Hôm qua, và hôm nay nữa, mình mở nghe mãi bài “Mùa hạ cuối cùng”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi tự dưng muốn mặc áo dài trắng và ôm cặp đen đứng chờ bạn lớp trưởng lớp Tin trước cổng trường. Rồi ngồi rón rén đằng sau chiếc Cup lạch bạch vẫn thường ẩm ương dở chứng khi chúng mình đi qua con đường hoa tím. Rồi có hôm, mình vờ vịt lấy cớ để quên sách vở để trốn anh giảng viên đẹp trai- không dám thẳng thắn nói: Em không về cùng anh được đâu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi những chiều đợi nhau giữa hàng lang bạt gió. Bạt gió. Hàng lim xẹt phun thức hoa vàng, làm hai đứa ngẩn ngơ. Rồi cũng buồn vô hạn. Chẳng đứa nào nghĩ, yêu nhau chừng ấy lại xa nhau vời vợi vào một ngày cách đấy không bao xa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-5508760056319994054?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/5508760056319994054/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/long-chua-biet-nhung-gi-ang-ngong-oi.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5508760056319994054'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5508760056319994054'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/long-chua-biet-nhung-gi-ang-ngong-oi.html' title='lòng chưa biết những gì đang ngóng đợi...'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-7309231592974523752</id><published>2010-05-02T21:30:00.000-07:00</published><updated>2010-05-02T21:33:08.379-07:00</updated><title type='text'>Mốc.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S95R9_17i7I/AAAAAAAAAHQ/ukB_oF2_dj4/s1600/4566739737_c09d8b82aa.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S95R9_17i7I/AAAAAAAAAHQ/ukB_oF2_dj4/s320/4566739737_c09d8b82aa.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Thương nỗi cô đơn lụi cụi vắt mình thành giọt&lt;br /&gt;Ướt đẫm nóc nhà lô nhô ngói và tôn không sắp đặt&lt;br /&gt;Năm, mười, mười lăm, một trăm&lt;br /&gt;Anh không đến,&lt;br /&gt;Mưa đến…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vần vũ tan đi tôi ngơ ngác bầu trời&lt;br /&gt;Tháng năm yêu nhau ngỡ màu xanh gần gụi&lt;br /&gt;Mơ như vỏ ve rượu chỏng chơ góc nhà mé gần khung cửa&lt;br /&gt;Nơi chúng tôi hôn nhau&lt;br /&gt;Nhìn nhau&lt;br /&gt;Ghì riết vai nhau&lt;br /&gt;Và cười hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh không đến&lt;br /&gt;Mưa đến…&lt;br /&gt;Thành phố biết níu mình khỏi màu chì kẻ mắt &lt;br /&gt;Như khói chiều ngày xưa mùa triều cường đột ngột&lt;br /&gt;Tuôn nức nở trong lòng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn&lt;br /&gt;Sáng nay xanh như bài thơ hồi nhìn đâu cũng thấy màu hồng&lt;br /&gt;Điệp khúc lửng lơ&lt;br /&gt;Gã tay mơ thích thánh ca và làm tình dở tệ&lt;br /&gt;Sáng nay,&lt;br /&gt;Tôi bắt bắt đầu một tình yêu không dự định&lt;br /&gt;Với chàng trai hiền như lời kệ&lt;br /&gt;Người không thuộc về những chát đắng&lt;br /&gt;Và nằm ngoài cơn bão từ mỗi lúc trời muốn hành hạ người điên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh không đến&lt;br /&gt;Mưa không đến&lt;br /&gt;Hiển nhiên nắng tràn, gió hát và vung vãi câu jazz&lt;br /&gt;Khắp ô nhà, khe cửa, bài thơ và vỏ ve chai thành bình hoa lẳng lặng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nỗi nhớ oẳn mình vì meo mốc, rêu phong&lt;br /&gt;Lời nhiếc móc giả vờ sốt sắng&lt;br /&gt;Anh không về, mưa không đến, em khác xưa.&lt;br /&gt;Anh về, mưa đến, em khác xưa…&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-7309231592974523752?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/7309231592974523752/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/moc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/7309231592974523752'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/7309231592974523752'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/moc.html' title='Mốc.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S95R9_17i7I/AAAAAAAAAHQ/ukB_oF2_dj4/s72-c/4566739737_c09d8b82aa.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-4150815454188948838</id><published>2010-05-02T06:55:00.001-07:00</published><updated>2010-07-27T06:42:51.702-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tình yêu'/><title type='text'>Và yêu nhau dưới một ngọn đèn...</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S95TDuQhq0I/AAAAAAAAAHY/zGFu2_kq344/s1600/kiss_summ.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S95TDuQhq0I/AAAAAAAAAHY/zGFu2_kq344/s320/kiss_summ.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&amp;nbsp;(Tôi thật sự bất ngờ khi bức ảnh có tên: Nụ hôn mùa hè)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn những ngày vào hè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời nắng như say. Mồ hôi nhiều khi không biết từ đâu túa ra như nỗi nhớ người yêu lâu ngày không hò hẹn. Thành phố nằm nghiêng bên những con đường dài hàng cây đổ lá. Lòng gọi: mùa hè mùa hè… Rồi tiếng cười trong trẻo của cô bạn gái bên ly cà phê song sánh nắng vàng. Rồi những vỉa hè lát đá xám xanh trầm ngâm dấu chân cuối mỗi buổi chiều. Sài Gòn giấu hết vội vã vào tiếng còi xe thúc giục, nên người đi giữa phố, thấy con đường sao quá nhiều ưu tư và lặng lẽ … Sài Gòn những ngày vào hè…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là đã hai mươi. Tuổi đời nhiều ước vọng và trăn trở này đã ùa vào tôi hơn một cơn bão. Ào ào gió. Ào ào hương. Của công việc, của cơ hội, của học hành và tình yêu. Vươn vai và ngẩng đầu trước bão gió, tôi thấy thôi không còn yếu ớt nép mình sau hoa sau lá. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Ngày vừa hai mươi, em ùa vào đời…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dự án còn dở dang. Nhưng may mắn được náo chí và truyền thông viết và nói nhiều về tôi- bề- mặt. Tôi sẽ còn đi tiếp. Hứa với lòng đấy nhé…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những tối ngồi dưới trang sách, tôi thường ngó mắt qua câu chữ vần vèo. &lt;br /&gt;Lưu Quang Vũ có viết : &lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hãy bình tĩnh, bình tĩnh&lt;br /&gt;Những khuôn mặt những vòng xoáy những đám mây&lt;br /&gt;Sẽ hiểu được sẽ không còn đáng sợ&lt;br /&gt;Chúng ta sẽ chịu được nỗi đau sẽ làm việc&lt;br /&gt;Đóng một cái đinh treo một tấm áo&lt;br /&gt;Và yêu nhau dưới một ngọn đèn…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;P/S:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Chúng ta sẽ lại hát cho nhau khao khát hôm xưa&lt;br /&gt;Những con đường trong chuyến hải trình phiêu lưu bất tận&lt;br /&gt;Cổ tích màu xanh- tình yêu mình màu biếc&lt;br /&gt;Nắng tắt rồi ta thắp lửa cho nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và thế là...&lt;br /&gt;Chúng ta sẽ lại yêu"&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-4150815454188948838?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/4150815454188948838/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/lam-sao-ma-bat-anh-ung-yeu-em-uoc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4150815454188948838'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4150815454188948838'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/05/lam-sao-ma-bat-anh-ung-yeu-em-uoc.html' title='Và yêu nhau dưới một ngọn đèn...'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S95TDuQhq0I/AAAAAAAAAHY/zGFu2_kq344/s72-c/kiss_summ.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-5755668706046471897</id><published>2010-04-25T05:05:00.001-07:00</published><updated>2010-07-27T18:49:33.335-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tình yêu'/><title type='text'>Con sẻ bù xù</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S9QwZYs9dYI/AAAAAAAAAFc/TH8WXyp5CQg/s1600/kiss_against_wall.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 211px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S9QwZYs9dYI/AAAAAAAAAFc/TH8WXyp5CQg/s320/kiss_against_wall.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5464045460593145218" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;"- Lúc cài hoa lên ngực áo, mẹ có ý nghĩ tới ba không?&lt;br /&gt;- Có - Mẹ nói sau lát giây im lặng.&lt;br /&gt;- Vậy sao mẹ khóc?&lt;br /&gt;- Mẹ thấy sung sướng vì có những người như ba con.&lt;br /&gt;- Không - Masha thì thầm - không phải vì thế đâu. Khi sung sướng thì không khóc, cười mới đúng chứ?&lt;br /&gt;- Khi hạnh phúc quá lớn, người ta khóc, con ạ - Mẹ đáp lại - Và bây giờ con phải đi nằm thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Masha ngủ. Vú Petrovna cũng ngủ. Mẹ tới bên cửa sổ, Paska đang ngủ gà gật trên một cành cây. Yên tĩnh quá chừng. Các bông hoa tuyết đang rơi lặng lẽ từ trên trời xuống làm cho cái yên ắng thêm sâu. Và mẹ nghĩ rằng, cũng như những bông hoa tuyết kia, các giấc mơ hạnh phúc cùng các câu chuyện kể đã rơi xuống nhẹ nhàng với những người đang ngủ yên, hệt như thế…"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;P/S: Là cuộc đới vốn dĩ ta yêu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-5755668706046471897?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/5755668706046471897/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/cpn-se-bu-xu.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5755668706046471897'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5755668706046471897'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/cpn-se-bu-xu.html' title='Con sẻ bù xù'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S9QwZYs9dYI/AAAAAAAAAFc/TH8WXyp5CQg/s72-c/kiss_against_wall.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-5718143464521541250</id><published>2010-04-25T04:05:00.001-07:00</published><updated>2010-07-27T06:51:46.045-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tình yêu'/><title type='text'>Chuyện tình yêu.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S9QiQzS9v5I/AAAAAAAAAFU/bJ4qFwQ5TG8/s1600/Black___White_wedding_bouquet.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 224px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S9QiQzS9v5I/AAAAAAAAAFU/bJ4qFwQ5TG8/s320/Black___White_wedding_bouquet.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5464029919950258066" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bị nhớ khoảng thời gian làm việc cùng với các bạn cô dâu chú rể. Hạnh phúc của đôi vợ chông chim câu mới cưới nhiều khi đơn giản lắm, chịu khó để ý một tị là thấy ra ngay. Chỉ cần vuốt cho nhau đôi sợi tóc lơ thơ, kít một cái rõ to vào má trước biển động sóng trào. Chỉ cần nhìn thật sâu vào đôi mắt đang mỏi mệt, cô vợ choàng tay, anh ăn gì nhé? Mình quan sát và ghen :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự ghen cũng vớ vẩn nhỉ? Các bạn cô dâu chú rể thường bị rắc rối lắm. Nên người làm wedding-planner cứ phải khéo léo như kẻ dệt thêu chuyện hạnh phúc ngàn năm vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình bị nhớ khoảng thời gian nhìn đâu cũng thấy nụ cười của bạn cô dâu và bàn tay rắn rỏi của bạn chú rể. Mình cũng bị nhớ nụ hôn kiểu Pháp của chàng da đen gốc Ấn cho nàng phóng viên người Việt. Mọi thứ ùa về ùa về làm mình muốn cưới chồng khủng khiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nào lấy chồng thôi, lấy chồng thôi!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-5718143464521541250?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/5718143464521541250/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/tu-khi-co-anh.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5718143464521541250'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/5718143464521541250'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/tu-khi-co-anh.html' title='Chuyện tình yêu.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S9QiQzS9v5I/AAAAAAAAAFU/bJ4qFwQ5TG8/s72-c/Black___White_wedding_bouquet.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-8342651545224622344</id><published>2010-04-20T21:00:00.001-07:00</published><updated>2010-07-27T06:55:26.511-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tình yêu'/><title type='text'>Giao hưởng của những mùa thanh tao</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S854iRZMEMI/AAAAAAAAAFM/pWIO6aeSRgQ/s1600/ResizedImage491341-11487-thangtu4.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 222px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S854iRZMEMI/AAAAAAAAAFM/pWIO6aeSRgQ/s320/ResizedImage491341-11487-thangtu4.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5462435928226926786" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em ngồi đây. Giữa góc nhà dịu dàng bản giao hưởng số 3 và nắng phơn phớt về trên bậu cửa. Những hấp háy sau cùng của giọt nắng chỉ làm cho tiếng nhạc thêm trong trẻo và chạy nhảy tung tăng trong muôn vàn ý nghĩ đang trỗi dậy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã lâu, giao hưởng mới nhẹ và êm thế này. Món cốt lết chua ngọt và canh cải vừa vặn cho bữa trưa vắng người nhưng đầy thanh thản. Thiếu mỗi cà phê. Vì trái tim đang cần khỏe mạnh nên chối từ bạn nâu đen một thời gian vậy nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Và đời đẹp vô ưu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phố không rõ mùa gì. Đêm đêm hoa sữa gọi về trên lối đi hẻm nhỏ. Rất Sài Gòn- Huế- Hà Nội. Chị Xù kì kèo rủ đi rút tiền ở máy ATM xanh đỏ gần góc chợ nhỏ. Nắng khuya rớt trên đầu. Các anh kĩ sư xây dựng phòng bên bắc chân chữ ngũ ngồi bàn luận quốc gia đại sự trước ngõ nhà. Những chàng trai em không để ý gương mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Xù không biết qua đường, mặc kệ cho có bao nhiêu lằn vôi trắng đi nữa. Nhưng chị dễ thương. Em nhớ ngày xưa, người yêu cũ của em từng bị rung rinh bởi một nàng không biết qua đường- và nàng ấy dễ thương. Nhớ kĩ hơn một xíu nữa, nàng thích màu xanh và học đại số dở ẹc. Cũng thời ngày xưa, em từng nghĩ, tại sao mình thích màu hồng và học đại số tốt thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu nghĩ cũng ngộ quá chừng đấy chứ. Nhưng “cỗ xe của lòng bất kính” đã chạm ngõ rồi- em phải dấu giếm xúc cảm mình vào đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian cũng ngộ. Cứ mãi mãi ước được trở thành một cô con gái của truyền thống, may vá và nấu nướng suốt mùa. Nhưng Tiết học Xanh và Sài Gòn 350 làm em không thể mãi hoài là một nàng chỉn chu thế được. Và bỏ bê…&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-8342651545224622344?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/8342651545224622344/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/giao-huong-cua-nhung-mua-thanh-tao.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8342651545224622344'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8342651545224622344'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/giao-huong-cua-nhung-mua-thanh-tao.html' title='Giao hưởng của những mùa thanh tao'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S854iRZMEMI/AAAAAAAAAFM/pWIO6aeSRgQ/s72-c/ResizedImage491341-11487-thangtu4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-3694663794816455501</id><published>2010-04-17T08:20:00.000-07:00</published><updated>2010-07-27T06:57:15.040-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tình yêu'/><title type='text'>Vẻn vẹn là mình.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nShufH5uI/AAAAAAAAAEs/_8iXNDfQ8EQ/s1600/64611249470718.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 242px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nShufH5uI/AAAAAAAAAEs/_8iXNDfQ8EQ/s320/64611249470718.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5461127500019525346" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những than thản không được tiếp nối thành lời. Chúng trôi trên lá sen, làm mọi thứ không thể thẩm thấu được. Em chẳng màng đến những hiện tượng vật lí không tình yêu, không chỗ dành cho điều màu nhiệm. Mặc buổi sáng chùng chình những sương và lời kinh kệ nhiều ám ảnh. Tiếng mõ buồn rớt xuống mặt ao giật thột. Và lá sen quên không ồn ã lâu rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta nói tật nhiều lí lẽ về tình yêu. Lời nói nào cũng logic kiểu A yêu B, B yêu C, suy ra A yêu C. Mặc cho thực tế A không thể yêu C bằng nguyên cớ gì cho được. Em ngắm mãi sự bình thản trên gương mặt. Bình thản chuyển động. Từ có đến không, từ không đến có. Sự bình thản dễ dàng làm tâm hồn xúc động. Như một điều chầm chậm và bền lâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Môi buổi hoàng hôn, nắng hắt trên sống mũi cao cao, để lại bóng tối nơi đôi mắt. Quá nhiều nông nổi được ém nhẹm tại đây. Như hố sâu nông cạn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-3694663794816455501?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/3694663794816455501/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/anh-nhu-la-sen-trong-ao-chua-nhung-sang.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/3694663794816455501'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/3694663794816455501'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/anh-nhu-la-sen-trong-ao-chua-nhung-sang.html' title='Vẻn vẹn là mình.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nShufH5uI/AAAAAAAAAEs/_8iXNDfQ8EQ/s72-c/64611249470718.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-4600365425785114186</id><published>2010-04-17T08:03:00.000-07:00</published><updated>2010-05-02T08:25:14.329-07:00</updated><title type='text'>Nhân loại trở về...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nOwONOLGI/AAAAAAAAAEU/K1EM6hF2zoQ/s1600/hinh-dep-0906166.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 256px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nOwONOLGI/AAAAAAAAAEU/K1EM6hF2zoQ/s320/hinh-dep-0906166.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5461123351006030946" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Thanh xuân là những tháng ngày tròn vẹn nhất của cuộc đời. Nơi ấy thời trẻ nít vừa đi qua chốc lát kịp để lại những dư vị trong trẻo xanh non. Nơi ấy già cỗi yếu hèn không dám đến gần vì ngại sợ những trái tim trẻ trung, đỏ lửa. Nơi ấy tình yêu về lại với thật nhiều dạng thức và tên gọi. Bạn thấy không, tình yêu bên cạnh mình?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhắc đến tình yêu là nhắc đến Trịnh. Chẳng biết hà cớ gì,  ngay cả khi 9 năm đã trôi qua, tháng tư đã đi được gần hết chặng đường, người ta vẫn không tin được trò đùa số phận trong ngày nói dối. Phải chăng, nhắc đến tình yêu theo cách chiêm nghiệm cùng thân phận  là nhắc đến người nghệ sĩ gầy gò bên thùng đàn guitar trong nhóm “Những người bạn”. Phải chăng, tâm niệm “đành vậy với tình yêu” đã giúp ông đến gần với mỗi cuộc đời, mỗi tình yêu, mỗi khóc cười để gửi gắm tấm lòng trẻ trai dành cho dân tộc.Thiết nghĩ, Trịnh đã giãi bày thật nhiều điều đâu chỉ cho thanh niên cùng thời ông. Trịnh nói hộ lòng chúng ta hôm nay nữa chứ!&lt;br /&gt;“Con đường Tây phương đỏm dáng và dễ sạt nghiệp. Con đường Hiệp Chủng Quốc mạnh khoẻ nhưng hời hợt. Con đ̣ường Đông phương khắc khổ mà thâm tình. Cả ba con đường đã thành tựu một ngã ba nơi đây.&lt;br /&gt;Vì giao tế, mỗi ngày chúng tôi phải đi trên trên cả ba con đường đó. Đi và tự nhủ lòng đừng sa ngã. Điều gì đã khiến cho đất nầy được chọn để thành tựu một ngã ba?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Cà phê thư” sẽ trở nên khó uống  nếu suy nghĩ này  lạm bàn vấn đề chính trị. Trịnh cũng sẽ phiền lòng vì vốn dĩ những điều ông viết chẳng phục vụ cho Đảng phái nào. Nhưng đơn giản thế này nhé, bạn có tin Trịnh nói không:&lt;br /&gt;“Ai không đi về phương Đông, kẻ đó lạc hướng. Chữ nghĩa đã nói như thế”&lt;br /&gt;Và:&lt;br /&gt;“ Trong những giờ tĩnh tâm, tôi đã loáng thoáng thấy những bước chân nhân loại trở về. Thoát đi từ một hoàng hôn đ̣ang tàn tạ. Những vầng trán thấm nhuần sự thất bại, những ánh sáng rực rỡ, cái áng sáng của kẻ đã thấy được cội nguồn.&lt;br /&gt;Chỉ có những dân tộc sống tận cùng khổ đau mới xứng đáng đốt lên ngọn lửa trong căn nhà trở về đó. Và chỉ có những kẻ chạm đ̣áy hố thẳm mới biết được đỉnh cao”&lt;br /&gt;Người trẻ nhắc mình phải kiên trì và táo bạo hơn nữa. Thanh xuân hơn nhau ở hành động, không phải lời nói. Thanh xuân giá trị ở đóng góp, dựng xây không phải ở thoái lui, đổ đạp. &lt;br /&gt;“Nịnh đời dễ, chửi đời cũng dễ&lt;br /&gt;Chỉ xây dựng đời là khó khăn thôi”&lt;br /&gt;(Lưu Quang Vũ)&lt;br /&gt;Lịch sử có những nỗi đau riêng. Cảm thông, bao dung và gắng làm cho hiện tại tốt đẹp hơn bao giờ hết, bạn nhé!. Tin tưởng vào sự đi lên bền vững của nước Việt trên  dặm dài rất nhiều chông gai, ta tự hào về một  quá khứ  thúc giục sau lưng, về nề nếp nền nã của dân tộc hiện tại, về tương lai hội nhập  ổn định, vững vàng…&lt;br /&gt;Từ văn hóa này, hồn cốt này, tâm linh này, “nhân loại trở về”- Thanh xuân trong tôi tin thế đấy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-4600365425785114186?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/4600365425785114186/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/nhan-loai-tro-ve.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4600365425785114186'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4600365425785114186'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/nhan-loai-tro-ve.html' title='Nhân loại trở về...'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nOwONOLGI/AAAAAAAAAEU/K1EM6hF2zoQ/s72-c/hinh-dep-0906166.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-2550839112370723905</id><published>2010-04-12T05:51:00.000-07:00</published><updated>2010-07-27T06:59:00.374-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>Ngày yêu.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nPPJaIy8I/AAAAAAAAAEc/K0IdKQDfFgo/s1600/23441249470714.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nPPJaIy8I/AAAAAAAAAEc/K0IdKQDfFgo/s320/23441249470714.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5461123882293971906" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Anh thấy không?&lt;br /&gt;Họa mi đâu còn hát những lời buồn khổ&lt;br /&gt;Vỉa hè ngoan trong thương nhớ &lt;br /&gt;Viên gạch cùn thôi những ngổn ngang&lt;br /&gt;Bà hàng nước ngõ nhà kiêu hãnh quên khoác khăn bông&lt;br /&gt;Mặc kệ mùa đông về trên nụ bàng giá buốt&lt;br /&gt;Anh ngồi xuống đây, từ tốn kể cho em về ngày tháng trước&lt;br /&gt;Thời chưa có nhau, nụ cười chưa kịp vun đã nhòe tan mất&lt;br /&gt;Đã qua rồi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã qua những bó hồng phiêu bạt phương trời&lt;br /&gt;Nửa đêm về ghé lại&lt;br /&gt;Đã qua những cuối tuần vồn vã nói cười&lt;br /&gt;Ngửa đầu nghi hoặc, đâu biết mình có thực sự vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đã đi đâu? Đã về nơi đâu?&lt;br /&gt;Ngần ấy năm có phút nào cô độc&lt;br /&gt;Có mùa nào nuối tiếc…&lt;br /&gt;Có người nào yêu anh như em…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mùa hạ khoe lửa đỏ trên tay&lt;br /&gt;Em nhặt lấy cánh non ủ vào khe ngực&lt;br /&gt;Ngày bịn rịn con sâu về bụi cúc&lt;br /&gt;Mùa thu nghiêng trên tóc xanh mềm&lt;br /&gt;Ngày mùa động ngang dọc xé mái hiên&lt;br /&gt;Gió thốc hết những điều em giấu kín&lt;br /&gt;Và nửa đêm nghe én xòe cánh liệng&lt;br /&gt;Đón mùa xuân trong ầm ĩ hoa vàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ngồi đây, từ tốn kể em nghe&lt;br /&gt;Chuyện thời gian chờ nhau như cổ tích&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-2550839112370723905?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/2550839112370723905/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/ngay-yeu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/2550839112370723905'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/2550839112370723905'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/ngay-yeu.html' title='Ngày yêu.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nPPJaIy8I/AAAAAAAAAEc/K0IdKQDfFgo/s72-c/23441249470714.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-1149852697689367832</id><published>2010-04-01T08:21:00.000-07:00</published><updated>2010-07-27T06:59:55.952-07:00</updated><title type='text'>Nhận diện cuối cùng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nVACYWWVI/AAAAAAAAAE0/FuVletkURDY/s1600/26941257173106.jpg"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nVACYWWVI/AAAAAAAAAE0/FuVletkURDY/s320/26941257173106.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5461130219779152210" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[Tốt nhất, em hãy tự thưởng cho mình một tràng pháo tay. Bộp bộp. Vâng, xin cảm ơn. Và chấm dứt những huyền diệu màu hồng của đời sống ở đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em dựa vào em đơn độc quen rồi]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm nay. Tôi nhớ Trịnh không phải vì hàm ơn những điệu kinh cầu nữa. Tôi nương nhờ giai điệu và câu chữ nhiều ám ảnh kia để sống tiếp đời mình. Đơn độc kể ra cũng ổn- theo phương diện nào đấy, nó làm chân tôi có cảm giác tự nó có thể đứng vững vàng. Thôi, vậy đí, đừng sân si...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm nay. Dặn lòng sẽ giấu đi những chống chếnh và xao động của mình. Lời tự thú đôi khi chính là nơi để những đàn bò húc sừng vào đấy. Gắng giữ mình yên tĩnh, Mèo ơi!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-1149852697689367832?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/1149852697689367832/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/vang-ong-la-mot-lu-bo.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/1149852697689367832'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/1149852697689367832'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/04/vang-ong-la-mot-lu-bo.html' title='Nhận diện cuối cùng'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nVACYWWVI/AAAAAAAAAE0/FuVletkURDY/s72-c/26941257173106.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-910035188235376659</id><published>2010-03-29T11:16:00.000-07:00</published><updated>2010-07-27T07:01:13.322-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tình yêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>Đêm. Hổ phách.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nQ_q-1RxI/AAAAAAAAAEk/RDf742wSxco/s1600/20091249470712.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 318px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nQ_q-1RxI/AAAAAAAAAEk/RDf742wSxco/s320/20091249470712.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5461125815451600658" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đồng chiều hổ phách&lt;br /&gt;Dài như tháng năm tuổi xanh&lt;br /&gt;Dài như ngón tay anh&lt;br /&gt;Gõ lên thùng đàn vội vã&lt;br /&gt;Con dốc đổ cuối ngày những chậu xô thương nhớ&lt;br /&gt;Sau cơn mưa&lt;br /&gt;Phố giật sáng sững sờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vòng tay anh&lt;br /&gt;Dang trọn hết cô đơn- em- mùa thu&lt;br /&gt;Thiếu phụ buồn vội quàng khăn màu đỏ&lt;br /&gt;Nàng nhà bên làm ngơ bờ dậu nhỏ&lt;br /&gt;Nối buổi chiều với chòng ghẹo thi nhân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ ngày hổ phách hóa thân&lt;br /&gt;Tình yêu nhớ con mèo hoang bỏ đi từ đâu lắm&lt;br /&gt;Em trút sạch đồng xu cuối cùng mua cho mình hạt nắng&lt;br /&gt;Nụ hồng cuối ngày cánh chẳng phẳng phiu hơn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vòng tay hổ phách và vài ba chiếc hôn&lt;br /&gt;Những siết ôm và nụ cười anh để dành sau bao năm tháng&lt;br /&gt;Dại khờ nào cũng già nhanh qua đêm trắng&lt;br /&gt;Có phải thứ em cần?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay về thị thành khi nắng khuya rớt quanh sân&lt;br /&gt;Vung vãi mái nhà đan thành vòng nỗi nhớ&lt;br /&gt;Hổ phách say như men&lt;br /&gt;Như anh đó…&lt;br /&gt;Lửa có tàn, ta xin thắp cho nhau…&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-910035188235376659?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/910035188235376659/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/em-ho-phach.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/910035188235376659'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/910035188235376659'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/em-ho-phach.html' title='Đêm. Hổ phách.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nQ_q-1RxI/AAAAAAAAAEk/RDf742wSxco/s72-c/20091249470712.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-3192603070484988338</id><published>2010-03-27T11:46:00.000-07:00</published><updated>2010-05-02T08:17:40.490-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>Thơ về vỉa hè mùa gì không rõ nữa...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S67dR6cz8UI/AAAAAAAAADA/emUZxWrWhQg/s1600/IMG_9868.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 317px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S67dR6cz8UI/AAAAAAAAADA/emUZxWrWhQg/s320/IMG_9868.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5453539498609865026" border="0"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Vỉa hè ngày mùa gì không rõ nữa&lt;br /&gt;Chỉ tiếng con Vàng cắn vội vào đám gió&lt;br /&gt;Nham nhở khúc kinh cầu &lt;br /&gt;Bên hiên chùa&lt;br /&gt;Nhà ai thiêm thiếp tiếng đàn bầu&lt;br /&gt;Như khung cửa đêm mưa rào vội vã&lt;br /&gt;Có ngủ được đâu&lt;br /&gt;Có thức được gì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vỉa hè dài hơn những bờ mi&lt;br /&gt;Hàng me xạc xào khua tay như vẫy lá&lt;br /&gt;Cây đâu thấu cảm hết những gì anh nói&lt;br /&gt;Chỉ có em…&lt;br /&gt;Im lặng như vỉa hè mùa gì không rõ nữa&lt;br /&gt;Anh đi&lt;br /&gt;Em quay về đợi phố tiễn giêng hai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em quay về thành phố tiễn giêng hai&lt;br /&gt;Vỉa hè tinh tươm như mối tình vừa tay em xếp gọn&lt;br /&gt;Nằm ngoan một góc tròn&lt;br /&gt;Cho riêng mình &lt;br /&gt;Chết lặng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đi cùng năm tháng&lt;br /&gt;Em quay về thương nhớ đốt lòng say…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lê Thùy Dung&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-3192603070484988338?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/3192603070484988338/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/tho-ve-via-he-mua-gi-khong-ro-nua.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/3192603070484988338'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/3192603070484988338'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/tho-ve-via-he-mua-gi-khong-ro-nua.html' title='Thơ về vỉa hè mùa gì không rõ nữa...'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S67dR6cz8UI/AAAAAAAAADA/emUZxWrWhQg/s72-c/IMG_9868.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-1969956110220954962</id><published>2010-03-27T11:14:00.000-07:00</published><updated>2010-03-27T21:40:20.606-07:00</updated><title type='text'>Nghe những tàn phai...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S67dodsV9AI/AAAAAAAAADI/yJab0qqw42E/s1600/IMG_9896.JPG"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 243px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S67dodsV9AI/AAAAAAAAADI/yJab0qqw42E/s320/IMG_9896.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5453539886027371522" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đã đêm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống của những ngày không sách vở kể ra cũng tuyệt tuyệt theo một nghĩa nào đó của riêng nó. Công việc nhiều như nồi hoành thành mỗi lần về Biên Hòa tôi hì hục nấu, ăn hoài không hết. Việc làm giống hệt thứ men nghiện đăng đắng nhưng chẳng thể dứt được. Bận rộn. Nói theo ngôn ngữ quốc gia, tôi thành người công việc mất tiêu rồi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và rằng, cuộc sống không sách vở thật chông chênh và nhạt miệng. Lời nói và chữ viết mất đi sức dựa cậy. Và rằng, tôi sẽ sớm trở về với sách và vở ngay thôi. Sẽ giản dị sống như một người con gái bình thường thích hoa hòe, chăm chỉ nấu nướng và cặm cụi may vá…&lt;br /&gt;Bình pha lê cúc và đồng tiền đã tàn. Những nụ cúc trắng lốm đốm đen như hấp hối lời từ biệt. Còn gì buồn hơn khi ngồi ngắm những tàn phai…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn gì buồn hơn khi ngồi thỏm giữa bóng tối màu ve phai, nghe tim mình trống hoác không người ghé lại. Mãi mãi, những buổi đêm sẽ là những cô đơn không thèm cất lời. Trôi đi trong im lặng. Mãi mãi, sẽ nói về tình yêu như một thứ xạ hương không bao giờ với tới được. Kính nhi viễn chi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ạ, mùa xuân đã cạn lời…&lt;br /&gt;Bao giờ em mới gặp anh đây…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sắp sửa một thời gian màu trắng. Mạnh mẽ nhé Mèo em. Thương từ trong im lặng…&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-1969956110220954962?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/1969956110220954962/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/nghe-nhung-tan-phai.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/1969956110220954962'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/1969956110220954962'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/nghe-nhung-tan-phai.html' title='Nghe những tàn phai...'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S67dodsV9AI/AAAAAAAAADI/yJab0qqw42E/s72-c/IMG_9896.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-4385621258620676287</id><published>2010-03-24T23:45:00.003-07:00</published><updated>2010-04-26T06:25:25.944-07:00</updated><title type='text'>Tình ngỡ đã quên đi...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S6sG8RDsfdI/AAAAAAAAACo/G4VgZifhkg8/s1600/3524946954_18549083a7_m.jpg"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 172px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S6sG8RDsfdI/AAAAAAAAACo/G4VgZifhkg8/s320/3524946954_18549083a7_m.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5452459406302936530" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết từ bao giờ, tôi cột lòng mình vào Jazz day diết. Đêm huyền bí. Luôn đượm những màu  rất nồng và thơm. Không biết rõ vì sao, tự trong trí nhớ mình, tôi thương đêm vô cùng tận tuyệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuốn sách mở muộn nên đôi ba trang còn nũng nịu níu vào với nhau. Jazz trầm như tiếng thở. Tôi hay ước cho mình những sáng nắng tràn, được ngồi nơi công viên, thấy tiếng chim vọng về trong trẻo. Jazz véo vắt thêm vài note thật êm… Tôi ước những cuốn sách tinh tươm, nằm gọn trong ba lô ì ạch đều đặn lật dở từng trang. Giống kiểu mỗi sáng mở mắt, tôi ghé nhìn khe kiếng Vạn Hoa. Muôn trùng ảnh hình và màu mè góc cạnh. Thương nhớ đó- thương nhớ nhỏ xiu của tôi ở đó. &lt;br /&gt;Nhưng lúc này đây là đêm. Rất đen. Và huyền bí…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống mải miết hơn dòng sông, mặc dù, đã hơn một lần tôi sợ hãi nước triều mỗi ngày hai bận lên xuống. [Nhưng tôi thương những dòng sông nhỏ. Những dòng sông không chảy bao giờ].  Tiếng guitar rất buồn trong bản Jazz đã sắp cạn lời. Bài hát buồn rất buồn, anh ơi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơn nhức đầu lúc nửa đêm kịp nhắc cho tôi về những người đàn ông tôi yêu. Họ là những người khiến tôi thấy mình trần trụi và hồn nhiên. Họ nâng đỡ tôi qua hết muộn mằn đau khổ. Họ là người của ngày xưa. Họ ra đi- tôi dửng dưng để mặc. Sự kiêu hãnh của nàng con gái đã ngăn trở tôi rất nhiều níu giữ. Tôi chỉ còn biết thương trong đau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;MĐ ạ, em cứ thương tiếc mãi chúng mình. Còn anh, sau những đêm ngày mê mải yêu đương, anh đã kịp dừng chân nơi hình dung xinh đẹp khác. Nếu em không quày quả đón lấy chuyến bay dài hai tiếng đồng hồ, nếu như em không nói rằng em nhớ anh, nhớ biết bao nhiêu lần trong đêm em bị bỏ rơi ngoài bậc cửa, hoặc nếu như trong khoảnh khắc nhìn thấy anh nơi cổng rêu Văn Miếu, em đừng quay nhìn dáng lưng vững chãi và kiểu phớt đời rất ngang ngược của anh… thì có lẽ, mọi thứ sẽ còn đẹp hơn yêu. Sẽ còn đẹp hơn yêu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ không nhắc đến BG ở đây. Mặc dù tất cả các messages từ anh vẫn còn nguyên vẹn. Anh là duy nhất. &lt;br /&gt;Với anh, tôi không muốn so sánh hay bàn luận điều gì. Tôi mặc cho cảm xúc…&lt;br /&gt;Rồi tôi sẽ nhớ đêm tôi thức trắng để nói cùng anh bao nhiêu thứ thế gian trần trụi. Bài thơ anh làm từ thuở nào gửi lại: Ngủ ngon nhé em thật hiền… &lt;br /&gt;Anh không bao giờ biết, em đã sống những ngày ngọt ngào với ngọn gió phía đông. Anh không bao giờ biết…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu đầu tiên tối hôm qua tìm gặp. Tình yêu thứ hai vẫn một mình đi về. Có người đang tương tư rằng: Hình như anh nhớ em…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và. Tôi cô đơn kì lạ…&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-4385621258620676287?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/4385621258620676287/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/tinh-ngo-quen-i.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4385621258620676287'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4385621258620676287'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/tinh-ngo-quen-i.html' title='Tình ngỡ đã quên đi...'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S6sG8RDsfdI/AAAAAAAAACo/G4VgZifhkg8/s72-c/3524946954_18549083a7_m.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-2827975675641145440</id><published>2010-03-22T10:55:00.000-07:00</published><updated>2010-05-02T08:18:06.960-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>Sao chẳng tới anh ơi...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S6fCCcYcaHI/AAAAAAAAACg/VPi5No_tp-Q/s1600-h/Copy+of+IMG_9956.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 98px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S6fCCcYcaHI/AAAAAAAAACg/VPi5No_tp-Q/s320/Copy+of+IMG_9956.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5451539221189519474" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày mưa sao chẳng tới anh ơi&lt;br /&gt;Mây ướt trụi lối nồng nàn hoa sữa&lt;br /&gt;Hà Nội hiền gục đầu vào thương nhớ&lt;br /&gt;Phía ngõ về bối rối một vầng trăng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày mưa tha thiết gảy Romance&lt;br /&gt;Anh biết đấy, lòng em nhiều vô hạn&lt;br /&gt;Quảng Bá mùa này quên hoa doi nở muộn&lt;br /&gt;Ta vẽ màu không biên giới đi anh &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế còn em- nàng họa sĩ vô danh&lt;br /&gt;Tung đám tóc xoăn mù khi chiều rơi vội vã&lt;br /&gt;Em chờ gì nơi ngày xuân tàn tạ?&lt;br /&gt;Một gác trống. Một guitar. &lt;br /&gt;Một người mua thuốc lúc cảm lạnh.&lt;br /&gt;Giản dị như anh.&lt;br /&gt;Dư dả tiếng cười…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày mưa sao chẳng tới anh ơi&lt;br /&gt;Khoảng cách chỉ tính bằng hai giờ trên không trung khi mùa thu trốn chúng mình từ lâu lắm&lt;br /&gt;Chiều sân bay dẫu  không người đưa đón&lt;br /&gt;Em thương anh ngay trong giấc ngủ vùi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày mưa sao chẳng tới anh ơi&lt;br /&gt;“Lời hẹn thề như dòng sông nhỏ”&lt;br /&gt;Thế chỉ còn em và ngày khác lạ&lt;br /&gt;Cỏ vá trời- mây vá gió giêng hai&lt;br /&gt;(Những lằn kim ngột ngạt màu ve chai&lt;br /&gt;Hoàng hôn tía rũ người quên về lại…)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em quay nhìn thành phố của riêng em&lt;br /&gt;Thời gian yêu bỗng dưng hóa xám&lt;br /&gt;Anh vội vàng bẵng quên màu năm tháng&lt;br /&gt;Cọ vẽ nằm nghiêng phía chỗ mặt trời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày mưa sao chẳng tới anh ơi&lt;br /&gt;Nỡ triệt tiêu thời gian yêu tồn tại?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-2827975675641145440?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/2827975675641145440/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/sao-chang-toi-anh-oi.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/2827975675641145440'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/2827975675641145440'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/sao-chang-toi-anh-oi.html' title='Sao chẳng tới anh ơi...'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S6fCCcYcaHI/AAAAAAAAACg/VPi5No_tp-Q/s72-c/Copy+of+IMG_9956.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-1673639884814924395</id><published>2010-03-16T21:08:00.000-07:00</published><updated>2010-05-02T08:18:33.677-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>GIẤC MỘNG LÀM THƠ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S6BWGcEB1CI/AAAAAAAAACY/4J_7p-kN7Fs/s1600-h/3275250859_90e393c712_m.jpg"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 180px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S6BWGcEB1CI/AAAAAAAAACY/4J_7p-kN7Fs/s320/3275250859_90e393c712_m.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5449450217730593826" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Giấc mơ đừng đánh thức thương yêu&lt;br /&gt;Em ngoan nhé, cánh đồng vừa đi ngủ&lt;br /&gt;Bãi xe bò hoang vu em đốt lửa&lt;br /&gt;Vòng tròn xoay xô mộng mị qua đời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Mẩu bánh- Cà phê- Bút vẽ - Nụ cười&lt;br /&gt;Câu thơ hát những lời trong ánh sáng&lt;br /&gt;Floramisu cớ gì quên thinh vắng?&lt;br /&gt;Chuyện tình nào cũng thấp thoáng dòng sông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ồn ào ơi, nhắc cây cầu phía đông&lt;br /&gt;Giữa nơi ấy gió đôi dòng gặp gỡ&lt;br /&gt;Vì đường xa hay lưng trời rạn đỏ&lt;br /&gt;Sao khói dâng ngợp mắt chiều đầy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giấc mơ đời đâu giống những chuyến bay&lt;br /&gt;Thiên di mải tung cánh về phía nhớ&lt;br /&gt;Đâu kịp thấy con cừu sau thùng gỗ&lt;br /&gt;Giới hạn mình trong trí nhớ ngủ say.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngủ ngoan nào, dòng thư viết trao tay&lt;br /&gt;Cũng biết khóc cho người- quên- về- lại&lt;br /&gt;Môi vun vén cho mùa- không- mãi- mãi&lt;br /&gt;Em ngủ ngoan, đừng nhắc nữa những lời…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giấc mộng làm thơ&lt;br /&gt;Giấc mộng qua đời&lt;br /&gt;Dung dị như tiếng kệ “nam mô… đà phật”&lt;br /&gt;Tràng hạt sóng soài sân si đời duy nhất:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phố nằm nghiêng, mộng có nằm nghiêng?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-1673639884814924395?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/1673639884814924395/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/giac-mong-lam-tho.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/1673639884814924395'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/1673639884814924395'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/giac-mong-lam-tho.html' title='GIẤC MỘNG LÀM THƠ'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S6BWGcEB1CI/AAAAAAAAACY/4J_7p-kN7Fs/s72-c/3275250859_90e393c712_m.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-205794776556765766</id><published>2010-03-13T08:39:00.000-08:00</published><updated>2010-04-17T08:36:55.964-07:00</updated><title type='text'>Thơ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nVkXFSYwI/AAAAAAAAAFE/ClZvLsVgvJE/s1600/87411257173090.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nVkXFSYwI/AAAAAAAAAFE/ClZvLsVgvJE/s320/87411257173090.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5461130843811635970" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Quang Vũ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa&lt;br /&gt;Xoá nhoà hết những gì em hứa&lt;br /&gt;Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa&lt;br /&gt;Nắng không trong như nắng thủa ban đầu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu&lt;br /&gt;Xoá cả dấu chân đi về thủa ấy&lt;br /&gt;Gối phai nhạt mùi hương bối rối&lt;br /&gt;Lá trên cành khô tan tác bay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa cướp đi ánh sáng của ngày&lt;br /&gt;Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ&lt;br /&gt;Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ&lt;br /&gt;Hạnh phúc con người mong manh mưa sa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa&lt;br /&gt;Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất&lt;br /&gt;Dẫu đường đời lắm đổi thay khó nhọc&lt;br /&gt;Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng lòng anh anh không quên đâu&lt;br /&gt;Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió&lt;br /&gt;Cây lá với người kia thay đổi cả&lt;br /&gt;Em không còn màu mắt xưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa&lt;br /&gt;Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái&lt;br /&gt;Áo em ướt để anh buồn khóc mãi&lt;br /&gt;Ngày mai chúng mình ra sao em ơi…&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-205794776556765766?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/205794776556765766/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/tho.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/205794776556765766'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/205794776556765766'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/tho.html' title='Thơ'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S8nVkXFSYwI/AAAAAAAAAFE/ClZvLsVgvJE/s72-c/87411257173090.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-7146553642471711101</id><published>2010-03-06T12:47:00.000-08:00</published><updated>2010-03-27T23:55:01.660-07:00</updated><title type='text'>Letter</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S679PMrAVzI/AAAAAAAAADQ/0cCmbjIXxr4/s1600/Avatar9.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 268px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S679PMrAVzI/AAAAAAAAADQ/0cCmbjIXxr4/s320/Avatar9.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5453574636333717298" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;[Em thương cốc cà phê sáng&lt;br /&gt;Theo lời yêu đương vỡ rồi…]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những nửa đêm như thế này này, bạn bất ngờ nhận ra sự dịu dàng trong cơ thể mình đã ngủ yên từ lâu lắm. Ở Sài thành xinh đẹp, bạn đã tìm được hết khỏang thời gian rơi vãi của mình chưa đấy? Ngày chạy với thời gian, bạn sợ cảm giác bị bỏ rơi biết chừng nào. Nên đuổi mãi, đuổi mãi... Nhiều khi bạn quên bẵng mình vẫn luôn cần tình yêu kiểu lứa đôi tuổi trẻ nữa cơ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con se sẻ tháng Giêng không biết hát lời đường mật nên ri rỉ cho bạn đồng dao Nu na nu nống. Bạn nằm ôm gối mải nghe Resistance với giọng gằn rất cô đơn. Còn ông già nhà bên đã lụ khụ ho thêm, vuốt mãi tấm lưng con mèo tam thể. Bạn đóan thấy hoa quỳnh và một ông sao đột nhiên chòang mắt. Thấy mình thèm đọc những dòng thư...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[Thư gói kèm mong nhớ chông chênh&lt;br /&gt;Em thương lắm mái tóc dài mùa hạ&lt;br /&gt;Quá khứ đi xa rơi quên lời từ tạ&lt;br /&gt;Chữ vằn vèo trên chiếc lá đầu tiên ]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi bạn ước mình mãi là trẻ con. Ngồi vắt vẻo trên lan can và đợi chờ mùa thu ngợp gió. Có thể bạn sẽ ngủ quên nơi ấy vì thời gian quá lâu hoặc mùa thu quá mỏng, nhưng chẳng hề gì... Bạn là trẻ con cơ mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thậm chí ngay cả khi điều ước kia không được, bạn sẽ giữ gìn một góc trong mình mãi trong trẻo kiểu nhi đồng mầm- chồi- lá. Tiếng xúyt xoa. Tiếng khóc nấc. Tiếng cười rưng rức. Tiếng một tình yêu đi qua rất dịu dàng. Đôi cúc cu dưới vòm tổ vắng đang hát lời gì thế bạn? Có phải, Đời ta thanh xuân...&lt;br /&gt;Một năm nào nhìn lại, bạn thấy mình đứng đấy và bình an vì mình không còn trẻ nữa nhưng tâm hồn mãi mãi non tơ. &lt;br /&gt;Một năm nào nhìn lại, bạn sẽ thương mình hơn những ngày lặn lội và chờ đợi tình yêu. Như thời gian nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ nơi ngõ nhà vắng vẻ này, gã hàng xóm gảy mãi khúc Romance. Sự lãng mạn trở thành tấm áo hữu dụng cho sự cô đơn không lời nói hết.&lt;br /&gt; Tôi nhận ra. Nhận ra…&lt;br /&gt;Cửa sổ vẫn khoan thai đón mặt trời đều đặn hai mùa mưa nắng. &lt;br /&gt;Con se sẻ vẫn đậu lại triền miên nơi gió về hồ hởi. &lt;br /&gt;Thành phố xanh hơn thơ. Tờ thư yêu thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ n... nằm lại trong hộc gỗ ướp hương trầm. Bao năm tháng đó vẫn thơm mùa thương nhớ..&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-7146553642471711101?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/7146553642471711101/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/letter.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/7146553642471711101'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/7146553642471711101'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/letter.html' title='Letter'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S679PMrAVzI/AAAAAAAAADQ/0cCmbjIXxr4/s72-c/Avatar9.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-6936229979994428255</id><published>2010-03-06T11:49:00.000-08:00</published><updated>2010-03-27T23:56:29.156-07:00</updated><title type='text'>Nửa đêm.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S679lSY5mKI/AAAAAAAAADY/42tLuo3Udz0/s1600/Avatar3.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 156px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S679lSY5mKI/AAAAAAAAADY/42tLuo3Udz0/s320/Avatar3.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5453575015825512610" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đó là những sự trở về từ nơi hồn nhiên đến chốn bình an. Tôi thường  nhìn ra vuông cửa trong suốt xinh xẻo màu kính , bắt gặp lũ chim vội vàng lượn vòng trước hiên nhà. Đám sẻ con sống sót qua mùa phóng sinh nay ríu rít gọi chào bạn mới. Nhà thờ thản nhiên quay mặt về hướng đại lộ. Từ góc châu Âu này, tôi mải miết ngồi cà phê dưới bộ dạng màu đen. Chưa bao giờ nhìn thấy nắng thủy tinh. Chưa bao giờ gió xí xớn thổi bù tóc rối. Dưới những hàng me, thành phố là bài thơ, là con đường, là áo dài Văn khoa, là ngã tư đèn vàng vội vã. Mỗi đêm về, Trịnh vẫn hát kinh cầu thân phận. “Mỗi hẹn thề như dòng sông nhỏ...”. Đêm và những vì sao. Mãi mãi nhấp nháy như tiếng phổi reo trong lòng thành phố. Nơi hòn ngọc luôn tràn đầy năng lượng này, quá khứ ắt hẳn là vật báu để hiện tại hôm nay, lũ trẻ chúng tôi thay nhau làm ngày  sống thêm nhiều tốt đẹp.&lt;br /&gt;Tôi thích nhìn một Sài Gòn qua sự trở về như thế...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biên Hòa là thành phố của mến thương. Viết sao cho vừa nhịp cầu xập xệ nắng mưa. Mình đứng lặng bên bờ sông, nghe sóng về ì oạp... Không dưng lại hồi nhớ cảm giác giản dị ngày xưa, cùng bạn rửa chén nơi bến nước. Tiếng vịt xáo xào. Tiếng cá quẫy đuôi gấp gáp. Tiếng hàng dừa buổi trưa chải đầu vào nắng. Bằng lăng tím biếc phơ phất phía trên cao. Hoa cũng hiểu lòng mình khi ấy...&lt;br /&gt;Biên Hòa cứ thập cẩm  kiểu tứ phương tám hướng thế nào. Ốc Vít tròn  mắt ố á, phát hiện ra góc này giống Hà Nội, đọan kia hệt Lạng Sơn... Chưa kể con đường nảo nào khiến bạn liên tưởng đến quận Tân Bình... Bản thân thành phố mình đã đi qua quá nhiều hưng vong còn gì. Lối về Tam Hiệp mấy chục năm trước sầm uất và ồ ạt ánh sáng chẳng khác gì  phố Sing. Nơi quán chè này, hồi xưa là chỗ thanh niên tuổi trẻ hò hẹn. Nổi tiếng lắm. Ngã ba Lido xập xình quán  bar và sàn nhảy. Bên kia sông,  làng nghề gốm sứ đêm ngày đỏ lửa, dâng nạp thứ men quí giá đất Cù Lao. Ba kể tôi nghe nhiều điều về thành phố, dẫn tôi qua di tích Nhà Xanh, đình miếu chùa chiền. Ba chỉ con phố ngày xưa mẹ ba hò hẹn, chỉ nơi bến đò ba đạp xe 20km thăm người yêu. Cô người yêu có mái tóc thiệt dài, sáng nào cũng chăm chỉ giặt đồ, rửa ấm trà và quét tước trong nhà ngoài ngõ. Ba ngồi ở quán cóc đối diện cổng nhà, vờ uống cà phê, nhưng mắt lén nhìn cái người bên kia sân vắng. Tôi nhìn thấy những bóng cây ngút mắt và nghe gió xào xạc xào xạc. Tình yêu hình như luôn giản dị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không hiểu vì sao, tôi thương những bản đồng quê nước Pháp. Và thương dân ca, thương ca dao tục ngữ Việt Nam mình... Đó là nơi tôi trở về từ những vội vàng không hứa trước. Thành phố đã tháng Giêng rồi cơ. Câu chuyện về đôi cúc cu dưới vòm tổ vắng. Singapore. Mỹ. Đan Mạch. Hà Lan. Vậy rằng dù qua bể rộng sông dài, đeo bám vào tôi là những khao khát trở về. Trong sự tĩnh lặng vô cùng của đời sống, tôi trở về. Trở về...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-6936229979994428255?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/6936229979994428255/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/nua-em.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/6936229979994428255'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/6936229979994428255'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/03/nua-em.html' title='Nửa đêm.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S679lSY5mKI/AAAAAAAAADY/42tLuo3Udz0/s72-c/Avatar3.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-8214294710054575698</id><published>2010-02-23T06:20:00.000-08:00</published><updated>2010-02-23T06:28:52.473-08:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S4PlRI2Q_zI/AAAAAAAAABw/7A-pMd6mZX8/s1600-h/IMG_9911.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 289px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S4PlRI2Q_zI/AAAAAAAAABw/7A-pMd6mZX8/s320/IMG_9911.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5441444857389317938" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhận ra rồi. Đây là góc nhỏ bấy lâu tôi quên bẵng... Như tình yêu bị tôi ruồng bỏ hững hờ. Đừng giận nhé... Sẽ chăm sóc cho nhau nhiều hơn...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-8214294710054575698?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/8214294710054575698/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/02/toi-nhan-ra-roi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8214294710054575698'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/8214294710054575698'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2010/02/toi-nhan-ra-roi.html' title=''/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S4PlRI2Q_zI/AAAAAAAAABw/7A-pMd6mZX8/s72-c/IMG_9911.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5450324041571924419.post-4670156489219110056</id><published>2009-11-21T09:25:00.000-08:00</published><updated>2010-05-02T08:17:15.094-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>Tìm về thong thả.</title><content type='html'>Cuối con đường ra đến ngã ba xanh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phố của em chiều nào cũng gió&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vệt cà phê biết gật đầu nhung nhớ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nâu một mùa thương đau...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Plaza mùa sale. em có ghé đâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thích đứng ngóng lũ chim về xây tổ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bồ câu huênh hoang kể chuyện ngày tao ngộ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như thể người sành sỏi giấc yêu đương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu rằng chưa hết phố hết phường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng biết chắc mùa đông về đâu đó&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng giật mình nhắc áo khăn thêu dở&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xanh một mùa thương đau...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em bình yên đi qua tiếng kinh cầu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe giấc mơ thanh thản về nằm lại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Alice nơi nào? Em còn mê mải...&lt;br /&gt;[...]&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5450324041571924419-4670156489219110056?l=meomoonbu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meomoonbu.blogspot.com/feeds/4670156489219110056/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2009/11/tim-ve-thong-tha.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4670156489219110056'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5450324041571924419/posts/default/4670156489219110056'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meomoonbu.blogspot.com/2009/11/tim-ve-thong-tha.html' title='Tìm về thong thả.'/><author><name>Mèo</name><uri>http://www.blogger.com/profile/13896114049974899562</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_cx-RUz19gY4/S92QcBM2MpI/AAAAAAAAAF8/jomu0vqYZeU/S220/13481249470697.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry></feed>
